Monday, 19 May 2014
“Vi vu đồi thông reo xao xác lá chiều nay thu về,
“Vi vu đồi thông reo xao xác lá chiều nay thu về,
Em ơi, cánh buồm xưa còn vương bao lời thề...”
(Nhạc ngoại quốc: La Paloma của Tenco–
Lời Việt: Cánh Buồm Xa Xưa của Từ Vũ)
(Rm 14: 1-3)
Phối hợp chủ đề để phiếm có cả chuyện đời với Lời Chúa, như thế có hợp lý lắm không?
Trả lời câu hỏi này, bần đạo vẫn thường tự đặt ra cho mình những câu hỏi như thế mỗi khi viết. Mục tiêu thông-thường lôi kéo bần đạo gõ máy là để viết những chủ-đề nào ăn khớp với chuyện của người người, ở đời. Và, chuyện của người đời cũng tựa như chuyện đời người, lại vẫn có những câu hát ví-von đượm ý/lời, tựa hồ như câu tiếp:
“Xa xa đàn chim mừng dang cánh biếc, trời mây tung hoành,
Sương lan lắng trong hoàng hôn chim, khi tâm tư ta gầy.
Thuyền ai đang lênh đênh vượt sóng biếc, cho tan vơi cơn sầu.
Ai đang đắm đuối trên lưng muôn con sóng, xanh bạc đầu.”
(La Paloma – bđd)
“Chim mừng dang cánh biếc” được phối-hợp với “cánh buồm xưa” lại vương-vấn “bao lời thề” như thế vẫn là và sẽ là lập-trường của nhiều người có ý/có lời rất đáng nể, như đấng thánh-hiền daọ nọ từng khẳng-định với thánh-hội ở Rôma, như sau:
“Anh em hãy đón nhận người yếu đức tin
và đừng tranh luận với họ.
Có người tin mình ăn được mọi thứ,
có người vì yếu chỉ ăn rau.
Người ăn đừng khinh rẻ kẻ không ăn,
còn kẻ không ăn cũng đừng xét đoán người có ăn,
vì Thiên Chúa đã đón nhận người ấy.”
(Rm 14: 1-3)
Người đời xưa, hễ có vấn-đề gì loanh quanh những chuyện đại-để, như: “đón nhận người yếu đức tin”và “đừng tranh-luận với họ”, không chỉ nội chuyện “ăn uống” mà thôi, nhưng cũng “đừng xét đoán người có ăn”, hoặc: “Thiên Chúa đã đón-nhận họ”, lại là những chuyện căn-bản hệ-trọng, trong cuộc đời.
Cũng tựa như thế, đời người vẫn có những kẻ và những người rất “yếu đức tin” đang cần được “đón nhận” chứ không cần gì “tranh-luận”, về nhiều thứ. Cả những thứ và những sự, không thuộc thẩm-quyền của một ai, để “khinh rẻ”, “xét đoán” dù mình hay họ “yếu đức tin”.
Cuộc đời thường, lại không thiếu những người và những sự mà ý/lời của nhạc bản ở bên trên, vẫn diễn tả qua câu hát tiếp theo sau. Rằng:
“Biệt ly sao chua cay làm mắt ướt, tóc xanh nay phai màu.
Nhớ mãi, nhớ mãi môi em cười khi bến xa con tàu.
Yêu em qua chuỗi ngày thơ.
Mà giờ lòng còn vương thương nhớ.
Nhớ người xưa chiều nay mình ta bao ước mơ.
Niềm riêng se sắt bên lòng!”
(La Paloma – bđd)
Quả thật cũng đúng! Sống ở đời, mà chỉ nghĩ đến những gì đáng “khinh rẻ” để rồi lại sẽ “xét đoán” hoặc chỉ để “tranh-luận” mà thôi, cũng sẽ không thuyết-phục đủ để ta sống cho ra người, như mọi người. Chí ít, là chú-tâm đến chuyện dạy dỗ/giáo-dục đám trẻ nhỏ những điều mà nhà giáo đồng thời là nhà báo từng hỏi những người đọc tin tức, rằng: Phải chăng, bạn chỉ thích có mỗi tin vui hoặc bạn cũng không ngại nghe/đọc các tin buồn rười rượi chứ, và thứ nào bạn thích hơn cả?
Hỏi thế, cũng không dễ để mọi người cứ đưa ra câu trả-lời nào cho thoả đáng, dễ dàng. Hỏi thế, cũng chỉ để hỏi mà thôi để rồi sau đó, tác-giả lại đưa ra một loạt những tin-tức/ý-tưởng, khá ý-nhị, như sau:
“Bạn ưa-thích tin vui ư? Thì, hôm nay đây, bạn sẽ được đọc chỉ mỗi tin như thế này: con số các thiếu-niên ở tuổi “teen” lâu nay vẫn ham bia/rượu, nay không còn ra như thế nữa. Thực tế cho thấy: con số những người này, nay thay-đổi. Các nhà khảo-sát/nghiên-cứu vừa cho biết: con số tiêu-biểu/tỷ-lệ về các thiếu-niên đang ở lứa tuổi từ 14 đến 17 cho thấy: năm vừa qua, các em thuộc lứa tuổi “teen” đã thôi, không còn tha thiết chỉ nếm náp bia/rượu hoặc rượu/chè hay gì gì nữa. Và, tỷ-lệ những người này, đang từ mức độ 32.9% vào năm 2001, nay vọt lên đến 50.2% cho năm 2010, mà thôi.”
Thế còn, tin buồn thì sao? Tin buồn ư?
Tin buồn, thì: đây chung qui là lý-do khiến giới tuổi “teen”, nay không còn ưa-thích rượu/bia nữa, là bởi vì các em nay đã khá bận với chuyện “internet”, điện-thư “email” hoặc đã biết “chit chat” nhiều hơn trước.
Báo Daily Telegraph vừa đăng-tải một bài viết, trong đó tác-giả nghĩ rằng: đây là khuynh-hướng cũng khá tốt. Tuy nhiên, đọc bài này, chắc có độc-giả sẽ hành-xử giống như tôi, tức: cũng không mấy vui vẻ về chuyện này, nên cứ thắc-mắc hoài nhiều thứ bèn cứ hỏi và hỏi mãi, hỏi rằng: nghiện-ngập thứ nào, thì hay nhất? Hoặc, tối tối ngồi nhâm-nhi dăm ba ly rượu, hoặc thùng bia mà chẳng cần biết trời trăng mây nước gì hết, hoặc suốt ngày cứ chúi mũi vào màn hình vi-tính hay di-động hoặc ipad với ipod, thì thế nào?” (xem Tamara Rajakariar, Teens prefer internet to drinking, MercatorNet 16/4/2014)
Hỏi, mà lại hỏi như nhà mô-phạm hoặc thày/cô là chỉ hỏi để mà hỏi hoặc để rồi sẽ viết lách in thành sách/báo, thì lại khác. Khác hẳn, câu trả lời của bày tôi, cốt để trả một lời cho vấn-nạn đặt ra ở đây, hầu thấy rằng: sự đời không chỉ thế. Nhưng, còn hơn thế, rất như sau:
“Là bậc mẹ cha, ai cũng muốn ban-truyền cái hay/cái đẹp tuyệt-vời ở đời, cho con mình. Làm thế, vô tình ta đặt con cái của mình vào tình-huống nguy-hiểm cứ gia-tăng niềm lo-lắng, những là xáo-trộn về thần-trí, chỉ cốt vừa lòng bậc mẹ cha, qua ép-buộc con mình lợi-dụng các cơ-hội ngàn năm đưa đẩy, hầu đạt kết-quả rất tối-đa, mà thôi. Đây, cũng là giòng-chảy tư-tưởng của nhà giáo người Úc nọ có tên là Margie Ulbrick từng đặt vấn-đề như sau:
Hôm ấy, một buổi sáng Chúa nhật khá đẹp trời. Mới 7 giờ sáng tinh mơ, tôi đã dẫn chú “pékinois” nhỏ thó của mình ra quán cà-phê nằm trong khu hẻm mình ở, hy vọng sẽ được thưởng-thức tách cà-phê nóng, rồi còn được đảo mắt liếc nhanh tờ nhật-trình miễn phí, có chú Bambino cứ chờ lệnh nằm dài im-ắng, nhẫn-nại. Chung quanh tôi, vẫn xẩy đến những chuyện thường-nhật, như: chiếc du-lịch nọ chẳng giữ luật, cứ đâụ sánh đôi bên hông một chiếc xe khác. Và rồi, là: cảnh thằng bé con từ trong xe lon ton chạy đi chạy về, mở cửa xe, lên xuống chiếc xe có nệm cao gần bằng đầu cháu và có ông bố đang đậu ở đó, rồi nói: con quên hỏi là: Bố thích uống cà-phê đen hay cà-phê sữa, để còn mua?” Tôi không nghe kịp câu trả đáp của ông bố vốn đang lo ngại bị chụp hình, nhưng cũng đã hài-lòng vì cậu con bé bỏng là thế mà cũng biết giao hẹn, với trả giá rằng: “Bố đừng có mà quên mở chương-trình chơi “games” ra cho con, trên ipad nhé!”
Cũng có thể, trong chuyện này, ai cũng đoán rằng: hai bố con hôm ấy có được ngày nghỉ xả hơi, bèn lái xe về quê, thưởng-ngoạn cảnh đẹp miền quê, rất dân-dã, thanh-thoát. Nhưng, dù hai bố con nhà đó có đi đâu chăng nữa, vẫn có một điều mà bọn trẻ ngày nay rất ưa thích nên cứ đòi bố mẹ chiều lòng, đó là: chơi “games” trên vi-tính gọn là “ipad”.
Con của tôi nay cũng khôn và lớn cả rồi, nên những tháng ngày miệt mài với trò chơi “games” trên vi-tính đối với chúng, không còn là chuyện hấp-dẫn nữa. Tuy rằng, phần đông ta đều bỏ giờ ra mà chơi đủ trò chơi trên màn hình nhỏ; nhưng, tôi thì vẫn mong cho con mình làm thứ gì khác, ngoài chuyện chơi “games”, vô bổ ấy. Nói thì nói thế, chứ thật ra tôi cũng chẳng có nhiều thì-giờ mà chơi mấy trò như bọn nhỏ ngày nay. Nhưng, vấn-đề tôi đặt ra vẫn là thế này: phần tôi đây, tối ngày cứ bận rộn với bốn đứa con sàn sàn đồng lứa tuổi, thì nội chuyện đó thôi cũng khá bận rồi còn giờ đâu ra mà ghiền chơi “ghêm” với “ghiếc” gì nữa, cho cam. Chí ít, là vào thời của tôi, ai cũng muốn né-tránh không làm gì nhiều vào những giờ mình đã xong ở trường lớp, để về nhà. Nên, vẫn thường chơi các món quần vợt, hoặc học nhạc này/khác, chứ đâu có như bây giờ, tối ngày cứ “ghêm” là “ghêm” từ lớn đến nhỏ, không sao cho vừa!”
Đến đây, để thay đổi bầu không khí, lại cũng xin mạn phép cắt ngang câu chuyện giáo-dục đàn trẻ nhỏ, để mời bạn và mời tôi, ta nghe thêm câu nhạc ướt-át, có lời than, như:
“Thu ơi gieo mấy lần tang,
Mà lòng người tàn theo năm tháng.
Ý thu vương trách sao lòng người mau lãng quên.
Chiều nay thu vẫn mơ màng.”
(Nhạc ngoại-quốc La Paloma – bđd)
Khi xưa, nghệ-sĩ hoặc giới nghe nhạc thường hay chạy về với “Thu ơi!”, “Đông hỡi!”, chứ nào mấy ai đặt vẫn-đề cho ngọn-ngành, vanh vách, như nhà giáo ở trên lại kể tiếp:
“Mới đây, tôi có được đọc một tờ báo khá ăn khách cốt để tìm-hiểu xem ảnh-hưởng về tâm-lý nơi đám trẻ, nay ra sao, đã thấy có những ý-tưởng hỏi rằng: “Con cái quý vị có là những đứa trẻ có năng-khiếu này khác không? Quý vị sẽ làm gì để thăng-hoa tài-năng của chúng?
Hỏi như thế, thật ra không phải là tôi không muốn đánh giá cao hoặc lưu-ý về con trẻ hoặc về kỹ-năng của chúng để còn thăng-tiến việc các cháu phát-triển như thế nào. Thế nhưng, cụm-từ “năng-khiếu” và đường-lối thăng-tiến các tài-năng đáng đề-cao của chúng cũng là “qui-cách” mới mẻ khiến tôi cứ phải ưu-tư, lo lắng rất nhiều.
Tôi cũng nuôi dạy con cái trong đia-hạt âm-nhạc đến độ cứ thúc-ép chơi cho thật nhiều bài của nhạc sĩ Mozart ngay khi các em còn trong bụng mẹ và đọc cho chúng nghe truyện cổ-tích cả vào lúc trước khi các cháu chào đời nữa. Cho nên, nếu sau này các cháu có chơi được một nhạc-cụ nào đó, thì chúng tôi nắm chắc rằng các cháu sẽ giỏi toán-học. Và, nếu ngay từ nhỏ các cháu biểu-diễn thể-dục thẩm-mỹ thì bộ não của các cháu cũng sớm có khả-năng cảm-nhận và thông-chuyển được mọi thông-điệp. Đồ chơi mang tính giáo-dục là chuyện cần có và các loại lắp hình hoặc trò chơi này khác sẽ không chỉ là “trò chơi” không hơn không kém, nhưng còn mang nhiều ý-nghĩa giáo-dục hơn. Vậy nên, thông-điệp ở đây là thế này: chơi giỡn với các đồ chơi như thế và các trò chơi mang tính giáo-dục đều có thể gia-tăng lối diễn-bày nói chung của con trẻ trong cuộc sống.
Chơi giỡn này khác sẽ không phải chỉ để chơi mà là có thể tạo kết-quả như lòng mình mong ước. Nói cách khác, thì: khi cha mẹ nhận được thông-điệp cho thấy các vị cố-gắng kiến-tạo sao cho bọn trẻ được thành-công trên đường đời. Quả thật, bổn-phận làm cha mẹ, là như thế. Dù có thể hỏi ngược lại là: kết-quả cho ai? Và của ai? ...
Nói cho cùng, bọn trẻ ngày nay lệ-thuộc vào một thời-khoá-biểu quá ư là chặt chẽ đến độ chúng có quá ít thời-gian để sống như con trẻ, là trẻ con. Ngày nay, ta đang đi vào một thế-giới trong đó có quá nhiều giới trẻ tìm kết-liễu cuộc sống của chính chúng nó, vì nhiều lý-do. Và, một sự-kiện rõ hơn nữa, là: thời ấu-thơ của trẻ con hôm nay lại thấy quá nhiều ưu-tư lo-lắng cứ thế gia-tăng. Từ những ý-tưởng đó, tôi đã bắt đầu suy-tư về những thứ như: thật rất dễ để trở thành cha mẹ, thế mà ta cứ như đám không-tặc, chuyên bắt cóc hoặc bắt buộc con cái mình phải tuân theo chỉ-thị của mình để sống theo, sống giống và sống bằng người lớn chứ không là: sống như con trẻ, theo tuổi trẻ của chúng.
Nói cho cùng, phải nói rằng: giá-trị đích-thực của chúng ta không nằm ở việc ta có cân đo đong đếm theo mẫu mực quyết thành-toại và đạt kết quả cho bằng được như lòng mình là người lớn những mong muốn. Mà thật ra, điều cần là: ta có thể giúp đưa con trẻ tiến bước với ý-nghĩa của cuộc sống. Điều đó, có khi còn quan-trọng hơn cả việc thành-đạt/toại-nguyện theo mẫu mã của chính mình, là xã hội của người lớn, chứ không phải xã hội của trẻ con, như trẻ con. Thật ra thì, không phải chỉ có năng-khiếu hoặc thứ gì tựa hồ như thế mới là cần-thiết, cho bằng cảm-kích được quà-tặng của sự sống dành cho cả con trẻ lẫn mẹ cha của chúng, cũng đều thế. Vấn đề còn lại, là: hãy cứ vui-hưởng và trân-trọng quà-tặng đã ban cho ta và cho trẻ, tự bao giờ, nhờ qua Chúa” (xem Margie Ulbrick, Children Under Pressure, The Mejellan Family, số tháng Sáu 2014, tr. 9-14).
Nói thế, là nói theo bài bản của nhà tâm-lý, rất mô-phạm có nhiều kinh-nghiệm sống qua dạy dỗ con em ở trường-lớp cũng như ở nhà. Nói về trường-hợp của nhiều người như bần-đạo, được Chúa thương ban cho có con có cháu rất dễ-thương, vui vẻ như nhiều con trẻ khác. Tức: các cháu cũng vui chơi, hiền-lành, lễ-phép và luôn làm theo lệnh của người lớn, dù các vị không là mẹ cha của chúng.
Tuy nhiên, bàn về thú tiêu-khiển của con trẻ, để ngang qua những giây phút buồn chán, rất trống-trải, thì con trẻ vẫn có riêng thế-giới của chúng. Nghĩa là: chúng cũng chơi các trò chơi trên “iphone”, “ipad” hoặc gì đó chứ đâu lầm-lừ, tư-lự như người lớn tuổi giống bầy tôi đây.
Nói tóm lại, mỗi thế-hệ đều có không-gian và thời-gian riêng-rẽ, khác biệt dành cho mình. Và tự do, là thứ gì đó dành để cho mỗi người ngõ hầu giúp mỗi người và mọi người trở-thành “týp” người sống đúng thời/đúng buổi ở đời mình, có giới-hạn.
Thời hôm nay, nếu ta cứ khuyên cứ bảo lũ trẻ: đừng chơi “games” gì hết, thay vào đó, hãy có thì giờ rảnh-rỗi mà đọc kinh, lần chuỗi hoặc đi lễ để thế vào thời gian trống trải/rảnh rỗi, thì tương lai tự khắc các cháu sẽ trở-thành “Giáo-hoàng tự-phát” mất. Tức: trở-thành đấng bậc vị-vọng lập ra nhiều luật-lệ mới mẻ để người khác sống sao giống như mình sống. Và, sống theo kiểu cách cũng như hiệu-lệnh của mình, mà thôi.
Có mỗi điều quan-trọng trong đời người đi Đạo, là: sống sao cho giống với lời khuyên dạy của Đức Chúa ở Tin Mừng, chứ không chỉ lo thực hành 10 điều giáo-lệnh, 6 điều răn rất thánh-hội do đấng bậc ở trên cao, lụ khụ như các cụ, từng bảo-ban, sai khiến thôi.
Nói như thế, không để chạy tội hay “chạy làng” gì sốt; mà chỉ muốn phân-trần với bà con cô bác đôi lời khẳng-định của đấng bậc ở hệ-cấp giáo-quyền rất Vaticăng, từng bảo rằng:
“Ngày nay, rất nhiều người/nhiều vị đang có khuynh-hướng muốn có vài đổi-thay, biến-cải như Đức Giáo Hoàng Phanxicô cũng từng muốn...” (xem phóng-viên báo Commonweal phỏng-vấn Đức Hồng-y Walter Kaspar, qua bài Merciful God, Merciful Church, Commonweal 7/5/2014)
Ở đây, bần đạo bầy tôi đây không cố ý lấy ý-tưởng của đấng bậc ở trên cao làm hàng rào chống đỡ cho tư-tưởng của mình về “đổi thay” hay “thức thời” với cách-mạng vi-tính này/khác. Nhưng, nói thế chỉ có ý tạt ngang, xẹt lùi về phía trước với tư-tưởng vẫn từng có từ đấng bậc, thôi.
Thôi thì, để “chuyện phiếm” hôm nay được nhẹ nhõm có chút “dí-dỏm”, cũng xin kể ra đây đôi câu đối-thoại về văn-hoá thời-thượng ở đâu đó, có giòng chảy cũng hay hay như sau:
“Có ông bố nọ đang ngồi khoe con mình học giỏi với khách bạn đến chơi nhà, thì thằng con từ đâu chạy sồng sộc về, thấy thế ông bố hỏi ngay đứa con để còn khoe:
-Con à, hôm nay học toán con được mấy điểm?
-Được có 2 trên 10 thôi bố hỏi làm gì cho thêm bực!
-Tại sao lại chỉ có 2 điểm, mọi khi con được nhiều lắm cơ mà?
-Vì cô hỏi 2 + 2 bằng mấy? Con trả lời ngay là bằng 4; thế là cô hỏi tiếp: 2 x 2 bằng mấy?
-Thế con trả lời bằng mấy?
-Con trả lời: có khác cái đếch gì đâu mà cô cứ hỏi, nên cô chỉ cho có 2 điểm thôi.
-Thế môn thể-dục thể-thao con được mấy điểm, chắc phải khá hơn toán chứ?
-Được 2 điểm, mà thôi sao bố hỏi gì mà hỏi lắm thế?
-Sao lại cũng chỉ 2 điểm thôi? Cô này chắc kỳ-thị gì đây, chứ không sai.
-Bố coi, học đi một hai mà cô dạy là: Giơ chân phải lên đồng thời giơ chân trái lên trước.
-Thế thì đứng bằng cái đếch gì được chứ?
-Con cũng nói hệt như bố, thế là cô cho con có 2 điểm thôi.
-Thế còn môn văn, con được mấy điểm?
Cũng chỉ được 2 điểm thôi.
-Sao lại cứ 2 điểm, 2 điểm mãi thế vậy?
-Cô giáo bắt tụi con đặt một câu văn có chữ “Cô giáo” ở trong đó.
-Thế con đặt câu gì, nói cho tao nghe coi!
-Con đặt một câu rất ngắn nhưng trọn nghĩa: “Cô giáo của tôi là cô gái rất quậy!”
-Trời đất! Nghe thế thì cô bảo sao?
-Cô cũng cho con có 2 điểm, còn bắt con lên gặp thày Hiệu-trưởng.
-Thế, thày Hiệu-trưởng nói với con làm sao?
-Thày Hiệu-trưởng cho con 20 nghìn đồng và hỏi nhà cô giáo ở đâu?
-Thôi, tao cũng chịu cái văn-hoá của trường mày rồi, con ạ. Thật hết biết!”
Vâng. Hết biết ở đây, không chỉ là thấy buồn và lo cho nền giáo-dục của ta thời nay, mà phải nói là “hãi sợ” về cung-cách trả lời rất “thiếu lễ phép” của con trẻ ngày nay. Hy vọng đây chỉ là “cường điệu”, mà thôi. Hết biết về lề-lối phản-ứng của con trẻ trước lối giáo-dục từ người lớn bày đầu mà ra. “Hết biết” ở đây, còn là hết hiểu và hết biết về lề lối có đổi thay quá nhanh và quá chóng, đến độ con trẻ theo không kịp nền văn-hoá của sự chết. Mà vì, bọn con trẻ nay bén nhạy nhiều về lề lối văn-hoá rất “dẫy chết”, đang dần-dà hiện ra, ở nhiều chốn. Chửa biết chừng cả ở chốn thiêng nhà Đạo, rất mai ngày.
Nói thế không để chỉ-trích hoặc châm-biếm cuộc cách-mạng thời-đại trong tin-tưởng, mà chỉ “trần-tình” hoặc để trần một tâm-tình lộ-liễu rất đáng sợ. Sợ về phẩm chất, lẫn nét tinh-tế của nhiều thứ. Chí ít, là văn-hoá, văn-minh và văn-học của thời đại, ở nhiều nơi rất đạo-mạo, cả trong Đạo.
Nói, thì nói thế, chứ tưởng cũng nên bình-tĩnh và hy-vọng. Hy-vọng rằng: Chúa thánh Thần vẫn có mặt “trên từng cây số”, với muôn dân, ở trong đời. Rất nhà Đạo.
Trần Ngọc Mười Hai
Vẫn cứ nguyện cầu cho người
Và cho mình
Sẽ khá hơn.
Saturday, 10 May 2014
“Anh cho em mùa xuân,”
Chuyện Phiếm đọc
trong tuần thứ năm Phục Sinh Năm A 18-5-2014
“Anh
cho em mùa xuân,”
mùa xuân này tất cả,
lộc non vừa trẩy lá.
Lời thơ thương cõi đời,
Lời thơ thương cõi đời,
bầy chim lùa vạt nắng
trong khói chiều chơi vơi.”
(Nguyễn
Hiền/Kim Tuấn – Anh Cho Em Mùa Xuân)
(Lc 6: 21)
Có đúng thế không anh? Có phải vậy
không em? “Mùa Xuân này tất cả” và “lộc non vừa trẩy lá” đến là thế mà lại cho em ư? Em là ai, mà có
phước như thế? “Em” đây, có là người “em”, người tình hoặc chỉ là người đang nghe
nhạc bản ở trên không? Hay còn là dân con mọi người ở đời, trong Đạo, rất thánh
hội?
Để trả lời câu hỏi đó, nay mời bạn
và mời tôi, ta nghe thêm câu hát nữa, rồi sẽ thấy:
“Anh cho em mùa xuân, trẻ nô đùa khắp trời,
niềm yêu đời phơi
phới.
Bàn tay thơm sữa
ngọt, giải đất hiền chim hót,
mái nhà xinh kề nhau.
Anh cho em mùa xuân,
đường hoa vào phố nhỏ,
nhạc chan hòa đây đó.
Tình yêu non nước
này, bài thơ còn xao xuyến
rung nắng vàng ban
mai.”
(Nguyễn
Hiền/Kim Tuấn – bđd)
Vâng.
Hãy cứ cho đi. Cho nhiều mùa xuân hơn nữa, để rồi hạ hồi bạn và tôi, ta cũng thấy
“nắng vàng ban mai” dài dài, thật rất
dễ.
Vâng.
Hôm nay đây, trong Đạo mình, lại cũng thấy rất nhiều vị, nhiều người lại cũng đưa
ra những câu hỏi khá là cắc-cớ. Cắc-cớ như câu nói mà nhiều người trong Đạo vẫn
hay hỏi: Đạo mình “cho đi” có nhiều không, bạn? Hoặc, Đạo mình cho đi là cho
những gì? Có cho cả niềm vui, nụ cười và thứ gì khác cũng đẹp và cũng vui
không? Hay là, chỉ cho có mỗi lời khuyên răn, ngăn cản với luật lệ, cũng dễ buồn?
Vâng.
Buồn vui không, nay xin bạn và xin tôi, ta bắt đầu câu chuyện Đạo vẫn rộn rạo
chỉ dăm ba phút, cho vui. Vâng. Trước nhất, là nhận-định của đấng bậc nọ ở Đạo
Chúa, trên đất Úc, vẫn chủ-trương sống Đạo là phải sống vui tươi/hiền hoà mới đúng.
Điều khiến ông chủ-trương, cũng gồm tóm đôi giòng chảy rất bén nhạy, sau đây:
“Nhiều linh-mục, tu-sĩ hoặc thừa-tác-viên trong Đạo của mình
có lẽ vẫn công-nhận rằng: là tín-hữu, ta có nhu-cầu phải sống Đạo theo cách sao
đó cho thật vui, thật nhộn mới được. Nói thì nói thế, nhưng thật ra nhiều cơ cấu
trong Đạo Chúa xem chừng vẫn chỉ thấy một số rất ít người đi Đạo dành không
gian chỉ bé nhỏ cho các nụ cười chum chím, những câu chuyện tiếu lâm cùng giây
phút những cười rộ để bà con có được dăm phút cỏn con, rất vui nhộn, thế thôi. Nhưng,
theo tôi, Đức Chúa của mình sống đích-thực một đời người chắc cũng khác kiểu
nghiêm-nghị hoặc nghiêm-khắc của đấng bậc vị vọng trong Đạo chứ?
Có người từng hỏi: sao tôi lại suy-nghĩ giản đơn như thề?
Thì hôm nay, tôi xin thưa cùng quý vị rằng: Chúa vẫn không ngừng đưa ta vào
cảnh-trí có niềm vui tươi, dí dỏm và đôi lúc Ngài cũng vui cười rộn rã, dù bạn và
tôi hoặc ai đó, có đồng ý với Ngài điều gì không. Chúa đem niềm vui vào nhà
thờ, cùng hội đường hoặc qua tính-chất rất “người” của Ngài cách đều đặn. Đó là
những điều ta muốn có trong đời theo nhịp đều đặn. Đó là cung-cách rất riêng
Ngài muốn mọi việc được giải-quyết cho nhẹ nhõm.
Thực-tế mà nói, đa phần người Công giáo chúng ta thường
hành-xử theo cách không chủ tâm/cố ý những việc rất đáng cười lại cũng vui. Lấy
ví dụ cụ thể: nhiều năm qua, ở một số họ đạo trong thành-phố hoặc tại quê miền
ở trời Tây, thì: lễ đêm Giáng Sinh vẫn được cử-hành vào 4 giờ chiều lúc mặt
trời còn chiếu sáng đôi nơi, để con trẻ cùng gia đình các em có thể dễ dàng thu
xếp công việc nhà mà đến dự; thế mà nhiều người lại cứ hỏi: “Lễ đêm năm nay tổ
chức vào mấy giờ chiều thế?
Ngay như việc sử-dụng Kinh Sách trong nhà thờ, đôi lúc
cũng làm nhiều người mỉm cười cách vô tội vạ; và nếu ta biết cởi mở hơn mà nhìn
vào chính mình bằng ánh mắt tươi vui sẽ còn thấy nhiều điều vui hơn nũa. Một ví
dụ khác: mỗi lần tôi chia sẻ Lời Chúa cho bà con đi lễ, tôi thường nhắc lại đoạn
sách trong đó Chúa có bảo với mọi người, là: “Anh em đừng gọi ai dưới thế này là
Cha hết; vì sự thật anh em chỉ có một Cha duy nhất trên trời mà thôi...” vào những
lúc như thế, tôi cứ phải nén lòng mình để không lộ nụ cười nào dù chỉ cười mỉm
chi, không thành tiếng. Không lâu sau ngày chịu chức linh-mục, nhiều lần tôi
vẫn giảng suốt đoạn Kinh thánh nói lên điều đó.
Một hôm, lễ vừa xong, tôi bước ra khuôn viên nhà thờ để
chào/hỏi mọi người, thì có một chị đến gần bảo tôi rằng: “Tôi rất thích bài
giảng lễ hôm nay, nhất là đoạn chia sẻ có Lời Chúa nói: Đừng gọi bất cứ ai ở
dưới đất này bằng Cha hết, đấy thưa cha, cha thấy bà con đây có áp-dụng Lời
Chúa không?” Nghe chị nói, tôi không chắc là chị chỉ nói bông đùa cho vui hay có
ý gì khác, cũng không rõ.
Nhiều chuyện khá buồn cười xảy ra trong cung-cách xếp đặt
nhà thờ hoặc lễ lạy, xem ra còn buồn cười gấp bội hơn nữa. Bởi, đôi lúc ta vẫn được
khuyên dạy rằng: trừ phi bài giảng lễ có những ý/lời bông đùa để cho vui, còn
thì ta không nên cười thành tiếng ở nhà thờ, bao giờ hết.
Dĩ nhiên, đôi khi tưởng cũng nên cười vào những gì sắp đặt
ở nhà thờ/nhà thánh. Bởi làm thế, cũng không phải cho lắm. Quả là việc cười nói
trong nhà thờ tất cả đều không phải phép cả đâu; bởi lẽ nó thường làm ta lo ra
hoặc chia trí không tập-trung vào những điều hệ-trọng trong Đạo. Và các câu chuyện
tiếu-lâm kể ra đôi khi cũng xúc phạm hoặc khá chướng tai nếu ta kể không đúng
thời, đúng chỗ. Phần đông các đạo chỉ đề-cập đến mấy đề-tài khá khô-khan, nghiêm-túc
như: khổ đau, tật bệnh, sự chết, tội lỗi, ghét ghen hờn giận, hoặc chuyện bất
công, chiến tranh, bạo lực... đáng để ta quan tâm, coi trọng. Thế nhưng, chỉ
một thoáng vui tươi, cười xoà thật thoải mái cũng là dấu-hiệu cho thấy Chúa
muốn ta thư giãn, thả lỏng một chút mà thờ phượng Ngài theo cách dễ chịu chứ
không nhàm chán, hoặc khô khan. Có thể là, Chúa cũng khuyến khích ta vui
tươi/bông đùa vào những lúc, những dịp như thế để đưa ta ra khỏi mọi tính-chất
quá nghiêm-nghị đến chết người.
Đám trẻ cách riêng, thường có thói quen nhắc nhở ta đừng
tỏ ra quá nghiêm trang/nhiệm nhặt khi dự lễ ở nhà thờ. Tôi có một người chị
ruột rất dễ thương. Chị thường chơi thân với một người bạn là người Công giáo,
nhưng chồng của chị này lại theo Do-thái-giáo. Là người mẹ đạo-hạnh lại siêng
chăm việc nhà thờ, nên chị ấy vẫn đưa con mình đi lễ rất đều đặn. Vào chủ-nhật
nọ, cậu bé 6 tuổi của chị ta đang ngồi nghe cha giảng lễ đến hồi gay go nhiều
tranh-luận, cháu bèn quay sang nói nhỏ với mẹ mình: “Mẹ à! Hay là bây giờ
hai mẹ con mình về nhà trước có được không?”
Người mẹ nghe thế, bèn sụyt một
tiếng nhỏ, rồi nói: “Không được đâu con ạ! Nãy giờ, mình mới chỉ đi có nửa
lễ mà sao con lại đòi thế?” Và cậu bé nhanh nhẩu đáp: “Thì con đây
cũng chỉ mới có phân nửa là Công giáo, còn nửa kia là thuộc về đạo của bố thôi mà!”
Về chuyện vui tươi, cười đùa ở giờ lễ, thì với hàng
giáo-sĩ Công-giáo, đa số các vị hay dùng truyện kể theo hình-thức nào đó có liên
quan đến những chuyện huý-kị, không nên làm trong giờ lễ, thì: sở dĩ các linh
mục mình đều trân quý những truyện kể rặt như thế. Không phải do những chuyện
ấy nhắc nhở các vị rằng: linh mục không là người hoàn-hảo chút nào hết. Bởi thế
nên, mới cần nhắc nhở, nhưng còn vì các vị nào sống sốt sắng, đạo hạnh cho
nhiều đôi khi cũng vẫn mắc phải một số sơ xuất, lỡ lầm nhỏ nào đó mà nhiều
người gọi đó là “bước trật nhịp khi múa nhảy”. Điều này có nghĩa cứ bảo rằng:
làm gì đi nữa, cũng vẫn chưa đến ngày tận thế đâu mà lo quá vậy.
Tôi có một linh mục bạn còn rất trẻ, ông kể lại rằng: lần
đâu ông làm lễ cưới cho cặp hôn-nhân nọ, cũng không lâu sau ngày chịu chức; vốn
chưa thông thạo nên ông bèn mượn cuốn sách nghi-lễ làm phép cưới của một
linh-mục Dòng Tên khá trọng tuổi. Sở dĩ linh mục Dòng nói trên phải ghi vào
sách một số chú thích nhỏ bằng viết chì là vì sách nghi-lễ này không ghi đầy đủ
mọi chi-tiết “chữ đỏ” rất cần cho buổi lễ, và cũng chẳng nói gì về điều gọi là
việc “hướng dẫn mỗi công-đoạn” khi thực-hiện. Nên, song song với những giòng
chữ lớn được ghi trong sách về lời hứa sống đời với hôn-nhân một vợ một chồng,
thì linh mục Dòng nhà ta lại ghi thêm các chi-tiết như: “quay về phía cô
dâu”, “quay qua chú rể”, “trở về ghế ngồi”... Và, vị linh-mục trọng tuổi kia còn viết thêm các chú-thích hướng-dẫn
cộng-đoàn dự lễ cưới mà sách lễ không ghi chữ nào như thế, chẳng hạn như: “xin
vui lòng đứng!”, “xin quỳ”...
Mọi chuyện diễn ra êm thắm, duy có điều là đôi bạn mới
cưới của tôi đọc tới cuối câu tuyên hứa đến chỗ có ghi thêm vài điều nho nhỏ mà
phần đọc các linh mục vẫn đọc trong thánh-lễ chính-thức của Công-giáo mình, như
câu: “nay
thì anh có thể hôn cô dâu được rồi...” Bạn
trẻ linh-mục của tôi thấy chuyện ấy tuy có hơi tức cười một chút, định cãi lại nhưng
cứ nghĩ là linh mục Dòng trọng tuổi, người anh từng cử-hành nhiều lễ cưới hơn
mình, nên chắc phải có lý do nào đó nên mới ghi như thế. Nên, anh bạn linh mục
của tôi vẫn làm theo lời hướng dẫn của bậc đàn anh, là ngưng lại một chút, rồi
xếp sách lễ, cúi xuống và hôn cô dâu một cái thật to. Tức thì lúc đó, cô dâu
đứng bật dậy như chiếc lò xo, rất ngỡ ngàng. Và thế là, cả nhà thờ cùng quan
viên hai họ đều phá lên cười rộ, rất to tiếng, vang dội cả nhà thờ.Cuối cùng,
linh mục trẻ bạn của tôi bèn quay qua phía chú rể để nói đôi lời: “Ấy chết!
Đoạn chú thích này là để anh làm chứ lkhông phải tôi. Thành thật xin
lỗi...”
Thật ra thì, ai mà chẳng có lúc sai sót, đến độ thế.
Nhưng tôi nghĩ, đôi lúc Chúa cũng có thể làm vài chuyện khinh xuất, tuy không
quá đáng đến độ thế. Và, đó cũng là lý do khiến nhiều vị không nghĩ rằng nhà
thờ nhà thánh nhiều khi trở thành nơi chốn quá nghiêm-trang, nghiêm nghị hay
nghiêm túc, hơi quá đáng để Chúa Thánh Thần có thể đến ngự và thổi sự sống vào
trong đó....
Vui tươi, cười đùa là những việc do tình thương yêu dẫn
dụ. Có nhiều lúc tính cách vui tươi cuời đùa hợp lực để biến-cải mọi tổn-hại
nơi con người trong tương-quan với người khác và trong cơ-chế tôn-giáo nữa; đó
là chưa nói đến việc nó có thể còn tạo nên tình thân thương bằng hữu và gia
đình nữa. Thế nhưng, dùng chuyện vui cười một cách sai trái, có thể làm cho sự
việc trong đạo nên tệ hại hơn là dựng xây một đạo giáo cho tốt hơn.
Một trong những phương-cách dễ làm mất lòng và tổn-thương
kẻ khác, chí ít là khi ai đó lại khuyến khích mọi người cười vào việc của người
khác. Hẳn nhiều người trong chúng ta đều có kinh-nghiệm về những chuyện
cười-cợt, trêu chọc hoặc bắt nạt người khác đến độ người ấy phải xấu hổ như hồi
ta còn nhỏ tuổi vẫn cứ phải chịu những cảnh như thế.
Bằng vào kinh nghiệm sống, ta có thể nói cho người khác
biết khi nào người đó đi quá xa hoặc vượt quá lằn ranh cho phép trong chuyện
cợt nhả hoặc chọc quê người khác. Tóm lại, có thể nói: Cười đùa cho đàng hoàng,
tử tế là chuyện có thật trong đời sống. Nó cũng giúp ích rất nhiều người. Giúp
tạo hiểu biết cũng như cảm thông, rọi sáng tình-cảnh khó khăn, nhiều khúc mắc
và nó cũng là cung cách hành xử không tác hại và cũng chẳng hủy hoại bất cứ một
ai. Tóm lại, có ba câu hỏi của người giữ cửa để giúp ta định ra tình hình xem
có nên vui cười cợt nhả người nào khác, hay không. Như thế, tức tự mình hỏi
mình, rằng:
1. Điều đó có đúng thực không?
2. Điều đó có giúp ích gì không?
3. Điều đó có tỏ ra là mình cũng đằm thắm, thương yêu không?
Trả lời ba câu hỏi này rồi, ta sẽ yên tâm trước khi mở
miệng đưa ra lời nhận xét rất đáng cười, thật cũng dễ”. (Lm James Martin sj, Between Heaven and Mirth: Why Joy, Humor and
Laughter Are at the Heart of the Spiritual Life, rút từ cuốn sách mang tên Jesus: A Pilgrimage HarperCollins
Australia, 2014)
Thật
ra, thì: không phải là chuyện dễ hay không dễ khi muốn cười trong nhà thờ có
được không. Nhưng, vốn dĩ là đấng bậc linh mục đương nhiên đức ngài ở trên phải
nói thế. Nói thế, tức nói nước đôi, không sợ dội trở lại với người nói.
Bởi
nói thế, há bảo rằng: hãy cứ vui tươi yêu đời mà cười nói, cả vào giờ lễ. Để
đến khi có người cười nói quá đáng, thì đức ngài lại khuyên thôi, và tự đặt câu
hỏi trước khi cười vào hoặc cười cùng mọi người. Mọi người hôm nay, có nói cười
trong nhà thờ cũng không nên ngại. Chỉ ngại mỗi điều: sợ rằng nếu không cười
nói, chẳng lẽ lại cứ rên than, phàn nàn suốt, hay sao. Đừng để phải nghe câu
than từ đâu đó, như: mặt lạnh như tiền, không nở được đến một nụ cười, cả vào
khi “hôn chào bình an”. Nếu vậy thì, dự Tiệc Thánh có ý-nghĩa gì?
Ngay
đến Tin Mừng các thánh còn ghi rõ những lời đầy khuyến khích như:
“Phúc cho anh em
là những kẻ bây giờ
đang phải khóc,
vì anh em sẽ được vui
cười.”
(Lc
6: 21)
Hoặc
ở một đoạn khác, tác giả Tin Mừng thấy nói:
“Thầy bảo thật anh
em:
nếu anh em không trở
lại mà nên như trẻ nhỏ,
thì sẽ chẳng được vào
Nước Trời.”
(Mt
18: 3)
Mà,
“nên như trẻ nhỏ” như Chúa nói, có
thể còn có nghĩa là lúc nào cũng vui tươì, cười thoải mái. Trẻ nhỏ vui cười,
chẳng cần tự đặt 3 câu hỏi trước khi nói cười. Nên như trẻ nhỏ, còn là
trở nên vui tươi cười nói chẳng cần biết mọi người bên ngoài sẽ nghĩ sao về
mình. Và cũng chẳng cần lo ngại cộng đoàn mình chung sống sẽ ra sao nếu mọi
người vẫn cứ cười trong mọi tình huống, dù bất ưng, gặp khó hoặc luôn bị người
khác đặt vấn đề.
Nên như trẻ nhỏ, có khi cũng là trở
nên vui vẻ suốt. Chẳng cần biết ngày mai sẽ ra sao. Đói khổ thế nào, cuộc đời
rực sáng hay đi vào ngõ cụt. Nên như trẻ
nhỏ, sẽ là và còn là nhìn mọi sự việc bằng cắp mắt yêu thương, tươi cười
với hết mọi người. Dù người đó, khách nọ có là người thân, bạn bè hay cha mẹ. Nên như trẻ nhỏ, dĩ nhiên là nên sống và
phải sống như Tin Mừng dạy, tức: luôn nghĩ tốt về người khác. Thương yêu người
khác như cha mẹ, anh chị mình.
Và,
nên như trẻ nhỏ, sẽ cứ là luôn phấn
khởi nhìn về phía trước. Ở nơi đó, sẽ có nhiều điều vui, khiến bé cười suốt và
cười rộ, không biết chán và chẳng bao giờ chán. Dù đó có là chán ngán cuộc đời
nhiều ngăn cấm, răn đe hoặc như ngôn từ thời đại vẫn cứ gọi “chán như con gián”.
Nên như trẻ nhỏ là có quyết tâm tự
nhủ: rồi ra mình cũng sẽ vui nhộn như ông kia bà nọ, suốt đời chẳng hề thôi vui
thôi cười với mọi người. Bởi đó mới là ý nghĩa của cuộc đời đáng để ta vui và
luôn cười.
Nên như trẻ nhỏ, rất vui cười là lúc
nào cũng vừa hát vừa cười những câu hát rất vui tươi, nhiều ý-nghĩa như người
nghệ-sĩ từng hát, bấy lâu nay:
“Anh cho em mùa xuân,
nụ hoa vàng mới nở,
chiều đông nào nhung nhớ.
Đường lao xao lá đầy,
chân bước mòn vỉa phố,
mắt
buồn vịn ngọn cây.
Đất mẹ đầy cỏ lúa,
Đất mẹ đầy cỏ lúa,
đồng
xanh xa mấy mùa,
Ngoài đê diều căng gió,
Ngoài đê diều căng gió,
thoảng
câu hò đôi lứa.
Trong xóm vắng chuông chùa,
Trong xóm vắng chuông chùa,
trăng
sáng soi liếp dừa
Con sông dài mấy nhánh,
Con sông dài mấy nhánh,
cát
trắng bờ quê xưa
Anh cho em mùa xuân
Nhạc thơ tràn muôn lối.”
Anh cho em mùa xuân
Nhạc thơ tràn muôn lối.”
(Nguyễn Hiền/Kim Tuấn – bđd)
Nên như trẻ nhỏ, là sống vui tươi cười nói rất phấn khởi.
Bởi, như ai đó từng đưa ra 27 lý do để mọi người cười mãi mỗi ngày, cho đời
vui, như sau:
“Cười là một thần-dược trị được cả bậnh thể xác lẫn bệnh
tâm hồn.
Cười làm cho ta cởi mở bao dung và có một tinh thần
lạc-quan yêu đời.
Cười làm tăng hồng-huyết-cầu và lá lách hoạt-động
tích-cực hơn.
Cười làm tăng sinh-lực, khiến ta vui vẻ lanh lợi và thêm
lòng yêu thương.
Cười làm cánh cửa cảm thông rộng mở thật dễ dàng với mọi
người.
Cười mím, cười nụ, cười ra tiếng làm khuôn mặt chúng ta
dễ mến hơn.
Cười làm thư giãn các bắp thịt trên mặt, tan biến những
căng thẳng.
Cười làm toàn thân được nhẹ nhàng thanh tịnh, thư thái và
an lạc.
Cười giúp ta tránh được tâm-trạng cay đắng khổ đau, phản
ứng kịp thời.
Cười giúp cho tâm hồn lành mạnh và thêm khả-năng sáng-tạo
mọi việc.
Cười Cười giúp biết tự kỷ có trách-nhiệm và thực-tế hơn.
Cười nhiều tránh được buồn nản, dễ thành-công vì tiếng
cười là trí-tuệ.
Cười là khoảng cách ngắn nhất giữa hai tâm hồn, là biết
nghệ-thuật sống.
Cười dễ vui theo cái vui của người khác, hoan hỷ như mình
thành-đạt vậy.
Cười có thể làm tan đi nỗi bực mình, buồn phiền của người
đối diện.
Cười giúp ta sống hiện-tại, quên hết quá khứ và lo lắng
về tương lai.
Cười giúp ta trở về với chính mình, tức là thực sự trở về
đời sống mới.
Cười có nhiều lợi ích cho ta về sức khoẻ, tinh thần và
cảm xúc tâm-linh.
Cười giúp hồn nhiên tươi sáng, có nhiều khả-năng chống
lại bệnh tật.
Cười giúp các tế-bào loại T trong máu tăng lên, có sứ
đề-kháng mạnh.
Cười làm giảm phong thấp0, các khớp xươngt đợ bi sưng và
chống sưng.
Cười làm giảm các chất họoc môn trong thận, sẽ sống khoẻ.
Cười tránh được nhức đầu, đau tim, cao huyết áp và mỡ
trong máu.
Cười giúp tong khứ các khí dơ, them6 nhiều dưỡng khí cho
bộ nảo thông-minh.
Cười làm tăng máu, chống viêm khớp, làm con người luôn
tỉnh-táo.
Cười tạo điều kiện cho ánh sáng nội-tâm thể-hiện, thấu
suốt mọi sự vật.
Cười giúp những nét phiền muộn tan biến, gương mặt trở
nên tươi trẻ ra.”
Cuối
cùng, “cười vui như con trẻ” là để giúp ta sống vui sống mạnh, sống vững chãi ở
Nước Trời Hội thánh nay như đang thiếu nhiều nụ cười vui tươi, đằm thắm với mọi
người.
Trần Ngọc Mười Hai
Nhiều lúc thấy nhà
thờ nhà thánh mình
Nay thiếu vắng rất nhiều
nụ cười
Chứ nào đâu thiếu số người
đi đạo,
để cùng vui.
Subscribe to:
Posts (Atom)
