Tuesday, 6 November 2018

“Hãy đến từ lòng người và đến chính nơi ta.”

Chuyện Phiếm đọc trong tuần 32 Thường niên năm B 11-11-2018

“Hãy đến từ lòng người và đến chính nơi ta.”
“Đến với lòng thật thà đừng dối trá điêu ngoa.”
(Nguyễn Quyết Thắng – Hát Từ Tim Hát Bằng Hơi Thở)

(1 Corinthô 1: 1-2)

Hát từ trái tim, thì như thế. Thế còn chơi đàn từ nơi đâu, khi bạn và tôi chơi cho người thân thiết nhất cuộc đời mình, đây? Trả lời câu hỏi này, thật không dễ. Thôi thì, bần đạo xin mượn câu truyện đã từng kể và nhiều người từng nghe để mào đầu chuyện phiếm hôm nay, như sau đây:

Qua nhiều năm dạy Piano, tôi nhận ra rằng trẻ em có nhiều cấp độ về năng lực về âm nhạc. Tôi chưa bao giờ hân hạnh có được một học trò thần đồng nào cả, dù cũng có một vài học sinh thật sự tài năng.

Tôi có được cái mà tôi gọi là những học viên “ được thử thách về âm nhạc”. Robby* là một ví dụ. Robby được 11 tuổi khi mẹ cậu bé, một người mẹ độc thân, đưa cậu đến học bài Piano đầu tiên.

Tôi thích học viên của mình (đặc biệt là những bé trai) bắt đầu học ở lứa tuổi sớm hơn và điều đó tôi cũng có giải thích với Robby. Nhưng Robby nói rằng mẹ em hằng ao ước được nghe em chơi Piano. Vì vậy tôi nhận cậu bé vào lớp.

Qua nhiều tháng, cậu bé thì cần mẫn học bài và cố gắng luyện tập, tôi thì cố gắng nghe và động viên cậu. Cứ cuối mỗi bài học hàng tuần, em lại nói: “Một ngày nào đó mẹ sẽ nghe em đàn”. Nhưng dường như vô vọng. Đơn giản là cậu bé không có năng khiếu bẩm sinh. Tôi chỉ nhìn thấy mẹ cậu bé từ xa khi bà đưa con đến hoặc ngồi chờ con trong chiếc xe hơi cũ kỹ. Bà luôn vẫy tay và mỉm cười nhưng không bao giờ vào nói chuyện với tôi.

Rồi một ngày kia, Robby thôi không đến lớp. Tôi có nghĩ đến việc gọi em, nhưng lại thôi, vì nghĩ rằng em đã quyết định theo đuổi một cái gì khác. Thật sự, tôi cũng mừng vì em nghỉ. Robby là một màn quảng cáo tồi tệ cho khả năng dạy học của tôi!

Vài tuần sau, tôi gửi đến nhà các học trò của mình tờ bướm giới thiệu về buổi biểu diễn sắp tới. Thật ngạc nhiên, Robby hỏi em có thể tham gia biểu diễn không. Tôi trả lời rằng buổi diễn chỉ dành cho những bạn còn đang học, trong khi em đã nghỉ rồi.

Robby nói mẹ em bị bệnh nên không đưa em đến lớp được, nhưng em vẫn tiếp tục luyện tập. Em năn nỉ tôi cho em tham gia. Tôi không hiểu điều gì đã xui khiến tôi đồng ý. Có thể vì sự kiên trì của cậu bé, hoặc có thể vì một cái gì đó trong tôi lên tiếng rằng sẽ ổn cả thôi. Rồi đêm diễn cũng đến. Khán phòng của trường chật ních những phụ huynh bạn bè, thân nhân của các em học viên. 

Tôi xếp Robby ở gần cuối chương trình, trước tiết mục nói lời cám ơn học viên và biểu diễn một bản nhạc kết thúc chương trình của tôi.

Tôi sắp xếp thế để nếu Robby có làm hư bột hư đường thì tôi cũng có thể cứu vãn bằng tiết mục của mình.

Và buổi diễn đã diễn ra khá suông sẻ. Rồi đến lượt Robby. Cậu bé bước lên sân khấu với bộ quần áo nhàu nhèo và mái tóc giống như cậu mới vừa dùng máy đánh trứng để đánh bung nó lên. 

Tôi thầm nghĩ sao em không ăn mặc như các học viên khác, sao mẹ em không chịu ít ra là nhắc em chải đầu trước khi đến với buổi tối đặc biệt này.

Tôi ngạc nhiên khi Robby tuyên bố em chọn bản Concerto số 21 của Mozart. Tôi vô cùng bất ngờ với những gì được nghe tiếp theo. 

Các ngón tay cậu bé lướt nhẹ nhàng và linh hoạt trên phím đàn. Tiếng nhạc đi từ cực nhẹ đến cực mạnh, từ rộn ràng đến sâu lắng. Tôi chưa từng được nghe người nào ở tuổi Robby chơi nhạc Mozart tuyệt vời đến vậy. Sau sáu phút rưỡi, em kết thúc bằng một đoạn nhạc mạnh dần lên. Mọi người đứng dậy vỗ tay vang dội.

Ngất ngây và giàn giụa nước mắt, tôi chạy lên sân khấu, ôm chầm lấy Robby trong niềm hạnh phúc. Tôi chưa bao giờ nghe em chơi tuyệt như vậy! em làm cách nào thế? Qua “microphone”, Robby nói trong xúc động, giọng ngắt quãng:

-Cô có nhớ em đã nói mẹ em bị bệnh không? Mẹ em bị ung thư và đã mất sáng ngày hôm qua. Mẹ em bị điếc bẩm sinh, vì vậy tối nay em đã cố gắng đến đây vì nghĩ rằng đây là lần đầu tiên mẹ có thể nghe em chơi đàn. Em đã cố hết sức mình vì điều ấy”.

Cả khán phòng hôm ấy không ai cầm được nước mắt. Khi những người ở ban công tác xã hội dẫn Robby về để nhận người đỡ đầu, mắt họ cũng đỏ và đầy xúc động. Tôi thầm nghĩ cuộc đời mình đã giàu hơn biết mấy khi nhận Robby làm học trò. Vâng, tôi không có học trò thần đồng nào cả, nhưng tối hôm ấy, tôi trở thành học trò của Robby. Em đã dạy tôi ý nghĩa của lòng kiên trì, tình yêu và niềm tin vào bản thân hoặc thậm chí dám đặt cược vào một người khác mà không hiểu tại sao. Tôi tin rằng luôn có những thiên thần ở quanh chúng ta, bên cạnh chúng ta, và ở trong bản thân ta. 

Có lẽ bạn cũng có một thiên thần trong cuộc đời bạn, chỉ có điều đôi lúc chúng ta không nhận ra mà thôi?” (Truyện kể được nghe khá nhiều lần, cũng tốt thôi)
 
Quả thật, làm gì thì làm và nói gì thì nói, hãy cứ làm và nói như bài hát của ai đó có câu thơ như: “Con tim chân chính không bao giờ biết đến nói dối.” Hoặc còn bảo: Hãy nói bằng con tim của chính mình, dù thơ văn hoặc nhạc-bản rất tâm tình. Vâng. Đó là điều hay nhất và tốt nhất, cho mọi người.

Hôm nay đây, nhớ lại cặp ca hát sĩ trong đêm thính nhạc ở Sydney hôm 13/10/2018 vẫn ưa vẫn thích hát những câu hát tiếp sau đây:

“Hãy nói cùng tình người cuộc sống quá bôn ba.
Ôi con tim dung tha là tiếng khóc nhạt nhòa.
Những đêm hồng đốt cháy da thơm chết dần mòn còn dã thú làm người,
Những ngày buồn phố xá tan hoang,
Đến nơi đây ôi nắng mưa tinh khôi.
(Nguyễn Quyết Thắng – bđd)

Và, thêm câu hát khác, rất như sau:

Hãy đến từ lòng người và đến chính nơi ta.
Đến với lòng thật thà đừng dối trá điêu ngoa.
Hãy nói cùng tình người cuộc sống quá bôn ba.
Ôi con tim dung tha là tiếng khóc nhạt nhòa.”
(Nguyễn Quyết Thắng – bđd)

Vâng. Cứ thế mà hát và nói cho thân tình và da diết, để người nghe bắt chụp được nhịp cầu chuyển tải những điều bạn và tôi, ta muốn hát và nói. Hát và nói mãi cho nhau, cho mọi người, ở mọi nơi. Như lời đấng bậc lành thánh từng nói ở đâu đó, nơi nhà Đạo, những câu sau đây:

“Tôi là Phaolô,
bởi ý Thiên Chúa
được gọi làm Tông Đồ của Đức Kitô Giêsu,
và ông Xốtthênê
là người anh em của chúng tôi,
kính gửi Hội Thánh của Thiên Chúa ở Côrintô,
những người đã được hiến thánh trong Đức Kitô Giêsu,
được kêu gọi làm dân thánh,
cùng với tất cả những ai ở bất cứ nơi nào kêu cầu danh Chúa của chúng ta,
Đức Giêsu Kitô,
là Chúa của họ và của chúng ta.”
(1Corinthô 1: 1-2)

Vâng. Hãy cứ hát và nói những lời chân tình, thật thà và lành thánh như đấng bậc thân quen vẫn nói ở mục hỏi/đáp, như mọi lần. Hỏi rằng:

“Thưa Cha,
Khi đọc Kinh Tin Kính, ta đều thấy Giáo hội quả quyết mình đã là thánh. Con đây, hơi nghi ngờ chuyện ấy nên vẫn tự bảo: sao ta cứ gọi Giáo Hội của Chúa là Hội thánh khi rõ ràng là các thành-viên của nhóm hội này toàn là người vướng mắc rất nhiều tội, kể cả linh mục, giám mục. Sao ta gọi đó là Hội của các thánh được chứ?”     

Và, đấng bậc lại thân thưa với người hỏi, thế này đây:

“Theo tôi thì, rất nhiều người cũng từng nêu lên câu hỏi tương tự. Điều cần thiết trước tiên ta cần nhớ, đó là: Hội thánh không chỉ bao gồm mỗi thành-viên có đến 1 tỷ 3 trăm triệu đấng bậc vào bất cứ lúc nào trên trái đất này.

Giáo Hội là Thân mình Nhiệm mầu của Đức Kitô, có Đức Kitô làm đầu, có Chúa Thánh Thần là linh hồn, có Đức Maria là mẹ và vô vàn các thánh trên thiên-quốc cùng các linh-hồn đau khổ cùng cực dưới luyện ngục đang nguyện cầu cho ta.

Phương-cách hay nhất để diễn-tả Giáo hội mình như truyền-thống vẫn gọi bằng tiếng Latinh là “Immaculatis ex maculates”, tức có nghĩa: vô tì-tích, chẳng một vết nhơ dù bao gồm toàn những thành-phần nhơ bẩn.

Không cần biết làm sao, bao nhiêu thành viên Giáo hội như chúng ta đây đều phạm phải lỗi tội trên địa cầu này, nhưng dù sao chính Giáo hội sẽ luôn luôn thánh-thiện bởi vì Giáo hội là Thân Thể Nhiệm mầu của Đức Kitô. Đây là lý do đầu tiên tại sao ta lại bảo Giáo hội rất thánh-thiện. Và, còn nhiều lý do khác nữa.

Hai nữa, Giáo hội thánh-thiện vì do Đức Giêsu Kitô Con Thiên Chúa là Đấng rất thánh tạo dựng, nên tất cả đều thánh-thiện. Nhiều đạo-giáo khác, lâu nay do con người thiết-lập, một số trong đó lại cũng nổi danh là người tội lỗi, còn Giáo hội Công giáo của ta lại do chính Thiên Chúa, ngang qua Con Một của Ngài là Đức Giêsu tạo thành.

Thứ ba là, Giáo hội dạy rằng: tất cả mọi người chúng ta đều được kêu gọi sống lành-thánh hết mình. Hệt như Sách Giáo lý trích dẫn Công Đồng Vatican 2 từng bảo: “mọi kẻ tin, dù cho họ ở tình-trạng hoặc điều kiện sống thế nào đi nữa theo cung-cách riêng tư mỗi ngày, vẫn được Chúa kêu gọi sống toàn-thiện toàn-hảo của sự thánh-thiện do bởi Thiên Chúa Cha là Đấng tuyệt-hảo.” (X. Ánh Sáng Muôn Dân  đoạn 11 câu 3, Sách Giáo lý Hội thánh Công giáo đoạn 825).

Giáo hội không dạy ta thứ đạo đức của sự tầm thường qua đó mọi người đều có thể làm bất cứ thứ gì khiến họ vui lòng, nhưng đúng hơn kêu gọi ta sống thánh theo cách đích-thực được tạo mẫu từ sự thánh-thiện của chính Đức Kitô là Đức Chúa toàn năng và là con người toàn hảo.” (X. Kinh Tin Kính do thánh Athanasia lập).

Nói theo ngôn-ngữ của Công đồng Vatican 2, thì “mọi hoạt-động của Giáo hội đều được hướng-dẫn đến cùng tận vào việc thánh-hóa con người nơi Đức Kitô và sự vinh-quang của Thiên Chúa. (SC đoạn 10)

Thư tư là, Giáo hội cống-hiến cho ta mọi phương-tiện cần-thiết để ta tăng-trưởng trong sự lành thánh. Chính nơi Giáo hội, mọi phương-tiện cứu rỗi dĩ nhiên vẫn được đề cao và đặt để nơi đây do bởi “ân-huệ Chúa ban ta đạt được.” (Tông thư UR đoạn 3; Ánh Sáng Muôn Dân đoạn 48; Sách Giáo lý Hội thánh Công giáo đoạn 824)

Và, dĩ nhiện, phương-tiện cứu rỗi vẫn đặc biệt là bẩy phép Bí tích, cùng thánh lễ, nghi-thức phụng-vụ này khác và cả việc đọc Sách thánh nữa…

Cũng tùy thuộc vào ta  là những người sử-dụng các phương-tiện này, vẫn thường xuyên nhận-lãnh các bí tích, đặc biệt là Bí tích Giao-hòa và Thánh thể.

Đức Giáo Hoàng Phaolô Đệ Lục khi bàn về Kinh Tin Kính của Dân Con Đức Chúa năm 1968 có nói rằng: “Vì thế nên Giáo hội là hội của các thánh cho dù trong Giáo họi vẫn còn nhiều người vướng mắc rất nhiều tôi, bởi vì Giáo hội tự thân, không có cuộc sống nào khác ngoài sự sống đầy ân sủng.

Giả như mọi người trong Giáo hội sống địch thực cuộc đời mình, thì thành viên của Giáo hội đều được thánh-hóa; giả như các thành-viên bị cất rời khỏi cuộc sống Giáo hội, thì đương nhiên là họ sẽ rơi vào vòng tội lỗi, mất trật tự ngõ hầu ngăn chặn ánh hào quang thánh-thiện của Giáo-hội.” (Tài liệu Công đồng CPG đoạn 16, sách Giáo lý Hội thánh Công giáo đoạn 827)

Thứ năm là, Giáo hội thánh-thiện là bởi vì rất nhiều thành viên trong Giáo hội sống đời lành thánh lại được Giáo hội tấn-phong làm thánh, tức công-nhận rằng các vị đã hiện-thực đặc-trưng anh-hùng và sống trung-thành với ân-huệ lành thánh của Chúa. Các ngài được đề nghị như kiểu mẫu và là đấng cầu bàu vì có như thế, các ngài mới giúp đỡ ta ở dưới thế này biết hướng lòng vào sự lành thánh rồi biến thế-giới này thành nơi tốt đẹp để sống…

Tắt một lời, Giáo hội của Chúa đích-thực lành-thánh cho dù thành-viên trong đó là kẻ có tội.”(X. Lm John Flader, How Can a Church of sinners be holy as well? The Catholic Weekly 16/9/2018 tr. 33)

Cuối cùng thì, tính-cách thánh-thiện của các thành-viên trong Hội thánh đương nhiên được minh-chứng và thể-hiện bằng chính cuộc sống rất đời thường của mỗi thành-viên. Bởi thế nên, muốn chứng minh điều ấy cho rõ ràng, chỉ còn một cách là hãy cứ sống điều ấy bằng đời thường của mình.
 
Và, để kết-luận câu chuyện phiếm hôm nay, xin mời bạn mời tôi, ta hát lại ca-từ nổi cộm ở trên mà rằng:

Hãy đến từ lòng người và đến chính nơi ta.
Đến với lòng thật thà đừng dối trá điêu ngoa.
Hãy nói cùng tình người cuộc sống quá bôn ba.
Ôi con tim dung tha là tiếng khóc nhạt nhòa.”
(Nguyễn Quyết Thắng – bđd)

Và, cứ thế, hãy cùng bạn và cùng tôi, ta hiên ngang tiến bước về phía trước, mang theo ý tưởng rấ thời thượng vì đã hoàn-thành một bước ngoặt rất nổi bật như bao giờ.


Trần Ngọc Mười Hai
Và những ý tưởng nổi bật này khác
vẫn có từ xa xưa đến bây giờ vẫn nhớ  
đi vào hiện-thực.

Tuesday, 30 October 2018

“Em đi giữa phố che mưa”



Chuyện Phiếm đọc trong tuần 31 Thường niên năm B 04-11-2018

“Em đi giữa phố che mưa
Mắt xanh nũng nịu, gió đùa áo bay ơ. ..ơ.. ...hờ.
(Nguyễn Quyết Thắng/Đoàn Văn Khánh – Suốt Đời Lang Thang)
(Is 58: 8)

“Suốt đời lang thang” mà cũng được ca tụng thành nhạc bản lan man bước nhiều bước ngắn bước dài thì làm sao biết được cảnh tượng “chim xanh vỗ cánh bay lên trời” vào “phố khuya” như người nghệ-sĩ cứ hát hoài hát mãi những lời sau đây:  
“Tôi đi bước ngắn bước dài.
Bước cao bước thấp, bước hoài dưới mưa.
Coi như lần trở lại này.
Con chim xanh vỗ …
Con chim xanh vỗ cánh bay lên trời.
Bên hàng lá ngủ yên vui.
Treo nghiêng chiếc bóng bồi hồi phố khuya.”
(Nguyễn Quyết Thắng/Đoàn Văn Khánh – bđd)

Lang thang một đời người, lại cũng giống như đời người đi Đạo, vẫn lan man thắc mắc nhiều điều, nên cứ hỏi:

“Thưa Cha,
Con vẫn thích kinh Mân Côi rất dài lời, nhưng con lại quen nhiều bổn đạo thường đặt vấn đề vềi kinh này. Các cụ bảo: “Kinh này cứ lặp đi lặp lại nhiều câu, có vẻ như con trẻ mải xin xỏ, cũng lỗi thời rồi, vv…” Vậy theo cha, con nên trả lời họ làm sao cho phải phép?” 

Trả lời ra làm sao, thì anh/chị cứ việc trả lời cho xong chuyện, chứ ai lại mỗi tí mỗi hỏi “ông cha đạo” những câu nghe kỳ quá đi. Ngày nay, tín hữu Đạo Chúa có đọc kinh, đi nhà thờ hoặc giữ đạo kiểu này cũng đều do mình hết chứ đâu do mấy ông cha đạo khuyên răn mình đâu, mà hỏi! Thôi thì, đây có lẽ cũng chỉ là cớ sự để cha/cố có lý do mà trả lời/trả vốn cho đầy báo, thế thôi.

Thôi thì, cha/cố có trả lời thế nào đi nữa, hẳn là rồi ra ta cũng nên nghe xem các cụ trả lời có xuôi tai không. Thế nghĩa là, cha/cố hễ đã trả lời rồi thì phải nghe cho xuôi tai chứ? Vâng. Thì đây, mời bạn và mời tôi, ta cứ để tai mà nghe xem:

“Nhiều năm trước, tôi có đọc một bài viết của Đức Hồng Y Albinô Luciani, trước khi trở thành Giáo Hoàng Gioan Phaolô Đệ Nhất, ngài có nói về một số phản-bác do nhiều người đưa ra. Ngài bắt đầu mục này, bằng một nhận-xét khá thú vị bảo rằng: “Thật ra thì, sự việc nổi trội trước tiên, không về nội-dung của câu kinh mà là chuyện đọc kinh nói chung, cũng ê a ra phết.

Ngày nay, thiên hạ chỉ mỗi chú trọng đến những lợi lộc vật-chất, chứ đâu ai để tâm đến chuyện linh-hồn. Và rồi, tiếng ồn đã xâm-nhập cuộc sống thường-nhật của ta… xem thế thì, cuộc sống nội-tâm và chuyện trò nho nhỏ cùng những thì thầm nhẹ với Chúa cũng đã biến dạng đến độ mọi người không còn tìm ra một vài giây phút ngắn ngủi đã thấy mệt. Thật tội nghiệp! Quá ư là tội nghiệp nữa đấy!”

Trong thư, anh/chị có nêu thắc mắc bảo rằng Chuỗi Mân Côi là một chuỗi kinh kệ cứ lặp đi lặp lại nhiều câu đơn điệu. Quả thật, khi đọc hàng chục kinh suy gẫm về nhiệm tích khác nhau, không ai chối-cãi điều ấy hết. Thế nhưng, phải chăng các cặp tình-nhân yêu nhau da diết đâu nào ngần ngại chuyện lặp đi lặp lại mãi một câu “Anh yêu Em” hoặc “Em yêu Anh” cả ngàn lần, nào thấy chán!

Giả như ta yêu Đức Mẹ nhiều hơn thế, hẳn ta sẽ chẳng bao giờ thấy mệt để rồi sẽ lặp đi lặp lại lời chào “Kính Mừng Maria đầy ơn phúc”, chứ?

Thánh Jose-maria Escriva đã có lý khi ngài viết lên lời kinh như sau: “Lạy Đức Nữ Trinh Vô Nhiễm Nguyên Tội, con biết rõ con chỉ là kẻ bất-hạnh khốn khổ, nên mọi sự con làm lại càng làm gia-tăng số tội hằng ngày con vướng mắc thôi.” Và hôm ấy, Mẹ có nói với con về việc đọc kinh Kính Mừng tuyệt vời biết bao… Và, con tin chắc rằng: với tất cả sự tự tin con thường có để lần chuỗi Mân Côi không mỏi mệt. Ôi! Phúc biết chừng nào sự đơn giản của Kinh Kính Mừng bởi vì kinh này tẩy sạch sự nhàm chán do các tội con từng phạm!” (X. Furrow, câu 475)

Hơn nữa, lại cũng nên nhớ rằng: giả như ta chiêm ngắm các mầu nhiệm khác nhau khi lần Chuỗi Mân Côi hẳn là đầu óc ta sẽ tập-trung vào từng mầu nhiệm một, nên sẽ quên bẵng đi không còn nhận ra là mình đã đọc xong biết bao nhiêu kinh Kính Mừng rồi…

Có người còn bảo: chuỗi Mân Côi là chuỗi kinh cầu dành cho trẻ nhỏ. Vậy, tôi xin phép được vấn nạn các vị xem có nhớ lời Chúa nói ở Tin Mừng thánh Mát-thêu đoạn 18 câu 14, rằng: “Hãy để trẻ nhỏ đến với Thầy, đừng ngăn cấm chúng, vì Nước Trời là của những ai giống như chúng vậy."                                 

Giống hệt thế, thánh Jose-maria Escriva lại cũng viết đôi lời dẫn nhập cho cuốn “Holy Rosary” khi ông muốn nói với các tín hữu tự coi mình là Kitô-hữu những lời sau đây: “Tôi buộc lòng phải cống-hiến cho các vị một ‘bí kíp’ ngay khi khởi-đầu cuộc hành-trình mà Đức Kitô muốn cho các vị thực-hiện, đó là lời nhắn bảo rằng: ‘Bạn à, giả như bạn muốn trở nên lớn lao/cao đẹp, hãy trở nên như trẻ nhỏ.”

“Trở nên như trẻ nhỏ, các ngài đều phải tin như bọn trẻ vẫn tin, thương yêu như bọn trẻ vẫn yêu thương, tự buông xả như trẻ nhỏ vẫn thường xả và buông tất cả mọi sự,… và, cũng cầu nguyện như bọn trẻ thường nguyện cầu.”

Và Đức Giáo Phaolô Đệ Nhất còn phán thêm:

“Hôm nay, mọi người thường bảo: khi ‘tín-hữu trưởng-thành cầu-nguyện’, các ngài thường nói quá đáng, nghe qua đã thấy cường-điệu rồi. Phần tôi, khi một mình chuyện-trò với Chúa và với Đức Mẹ tôi còn hơn bọn trẻ đương sức lớn, tôi vẫn muốn có cảm-giác như đám trẻ nhỏ… Thế nghĩa là, tôi tự buông xả theo cách hồn-nhiên dễ thương như đám trẻ thường thưa gửi ba má chúng… Thế nên, Chuỗi Mân Côi là một chuỗi những lời nguyện cầu giản đơn, dễ đọc đã giúp tôi trở thành ‘như con trẻ’, và tôi chẳng bao giờ thấy có vấn-đề gì để xấu hổ hết.’

Còn chuyện có người phản-bác rằng: ‘chuỗi Mân Côi nay đã lỗi thời rồi, ta cũng nên thay bằng hình-thức cầu nguyện nào đó mới mẻ hơn và không bao giờ bị thoái hóa’. Tôi, thì tôi nghĩ thế này: mỗi tuổi đời, đều có khả-năng đưa ra hình-thức đạo đức theo kiểu mới mà thời đại ta chắc chắn đã có được, tức là: điều đó không bao giờ lỗi thời hết.

Thành thử, Kinh Tin Kính, Kinh Lạy Cha, Kính Mừng, kinh Vinh Danh, Lạy Nữ Vương Thiên Đàng vv… đã tạo nên Chuỗi Mân Côi, sẽ không bao giờ trở thành lỗi thời hết. Việc suy gẫm cuộc đời Đức Giêsu và chuyện đời của Mẫu thân Ngài đã trở thành Chuỗi Kinh này, cũng sẽ trở thành một phần sự sống đích-thực của tín-hữu …

Trường hợp nào cũng thế, chính Đức Mẹ từng nhắc ta nhiều lần tại Lộ Đức, La Vang hoặc ở Fatima, vv… rằng: ‘Các con hãy ra sức mà lần chuỗi Mân Côi’. Vậy thì, ta hãy làm Mẹ vui lòng bằng cách tiếp tục lần Chuỗi này với tất cả tình thương yêu mến mộ, cần thiết.” (X. Lm John Flader, Please her: Pray her prayer, The Catholic Weekly 21/10/18 tr. 21)

Và hôm nay, có người lại cũng quan niệm chuyện kinh-kệ nhà thờ/nhà thánh, theo hướng khác. Khác, về cung-cách chứ không phải về ý-hướng căn bản của việc nguyện cầu dài lâu. Thật ra thì, ý-hướng của việc nguyện cầu đại để vẫn như lời đấng bậc nọ từng lên tiếng, như sau:

“Thế giới với vạn vật, như thế sẽ giúp ta trở nên nhẹ nhàng, êm đềm nhiều nhân bản. Việc này chỉ xảy đến khi ta tìm được những gì mình để mất, cũng rất lâu. Mất, con tim chân chính những biết yêu thương, giùm giúp mọi người. Phải công nhận, là: ta từng phung phí thời gian kiếm tìm thêm “thu nhập/lợi nhuận” cho riêng mình. Trái lại, cần khám phá ra mức độ sự sống khả dĩ tạo cho ta thêm thời gian và nghị lực và tài nguyên cho “người khác”. Tức, những người kiếm tìm mãi vẫn không có. Mỗi người và mọi người phải nói được: “Tôi hiện hữu là vì mọi người đã hiện hữu cùng với tôi.” Nói thế có nghĩa: hãy bớt tập trung vào mình. Mà, hiệp thông sâu sắc nhiều hơn nữa.

Đó là, sắc thái đặc trưng tư riêng của người cùng chung ý nghĩa. Đó là, tin tưởng và cởi mở với mọi người. Bởi, triết lý xưa cũng như quan niệm ngày nay đều nhấn mạnh chuyện này. Tất cả chúng ta đều sống chung trong vũ trụ vạn vật khiến ta có thể tin tưởng lẫn nhau, vì ta cùng xuất thân từ Chúa, có Chúa ở chung cùng trong đó. Là người, ta cũng thuộc cùng một vũ trụ của những người có thể tin cậy nhau. Tin, vào nhân loại rất “của chung”. Và, người-dưng-khác-họ lại không là mối đe doạ gửi đến với ta. Nhưng, họ chính là cơ hội để ta có thể minh chứng rằng: hiện thời, vẫn có nhiều bản thể, hơn là chỉ có “chúng ta” đang sống trong vũ trụ khá riêng rẽ.

Mọi truyền thống đều phải thực hiện chuyện như thế, kể cả truyền thống tôn giáo và triết lý sống. Tin Mừng lâu nay được coi là Truyền thống trong Đạo nói lên giá trị kinh điển của Đức Chúa. Điều này thật rất đúng, kể từ khi thánh Máccô viết Tin Mừng đầu cho Tân Ước. Nhưng, tự thân, Tin Mừng Chúa nói vẫn cần một diễn tả mới về ý nghĩa chủ lực để chuyên chở.

Tin Mừng ta đọc, nay kể về người mù ngồi đó xin ăn, bên vệ đường. Xin ăn hay mù loà ở trong truyện, có thể mang ý nghĩa của một diễn giải chính trị, vào thời đó. Người ăn xin/mù loà lại những muốn người nào đó, có thể là Chúa đang đi ngang, sẽ xót thương phận hèn “xin ăn” của anh ta. Nhưng, Chúa lại đã gọi anh đến gần. Và, anh lại đã nhảy mừng vì sung sướng, đã đến cùng Chúa.

Và, lời Chúa hỏi: ”Anh muốn tôi làm gì cho anh?” Và, người “xin ăn” lại đã diễn giải sự việc nay thấy đúng. Sự việc rất đúng, đó là: “Lạy Chúa, xin cho tôi thấy được!” Anh không “thấy” được điều đó, nhưng qua yêu cầu Chúa tặng ban cho mình, anh đã “thấy”. Hành động “thấy” và tin đã cứu anh. Việc “thấy” lại đã về với anh. Và, anh bước theo con đường Chúa đi, mà chẳng cần đến con mắt dẫn đường của ai hết.

Phải chăng điều tuyệt vời, nếu hôm nay ta lại cũng “thấy” được như thế? Phải chăng, điều ấy rất tuyệt, nếu lãnh đạo mọi tổ chức cũng “thấy” được như thế? Cả ta nữa, ta cũng cần “thấy” được sự việc Chúa muốn mọi người cũng “thấy” và cũng làm, như Ngài?” (X. Lm Kevin O’Shea DCCT, Suy tư Chúa Nhật thứ 30 TN B 28/10/18)

“Chúa muốn mọi người cũng thấy và cũng làm như Ngài”, như lời kinh Cựu Ước nói về dân con Đức Chúa được Đức Công Chính của Ngài mở đường phía trước và Vinh quang Ngài lại bao bọc ở phía sau, mà rằng:

“Bấy giờ ánh sáng ngươi sẽ bừng lên như rạng đông,
vết thương ngươi sẽ mau lành.
Đức công chính ngươi sẽ mở đường phía trước,
vinh quang Đức Chúa bao bọc phía sau ngươi.”
(Is 58: 8)

Cuối cùng thì, tất cả đều từ một khẳng định như câu truyện kể ở bên dưới muốn nói lên, như sau:

Xưa kia, có một vị vua rất thích săn bắn. Ngày nọ, nhà vua trong lúc đi săn có bắn trúng một con báo hoa, liền hồ hởi đến nơi để thu về chiến lợi phẩm.

Không ngờ rằng khi nhà vua xuống ngựa, con báo hoa đang nằm hấp hối bỗng vùng lên cắn mất ngón út của ngài. Ông vô cùng buồn bực, liền triệu Tể tướng của mình tới uống rượu giải khuây. Nghe nhà vua giãi bày với những lời oán trách số phận, Tể tướng chỉ mỉm cười và nói:
-Hoàng thượng nên nghĩ thoáng một chút. Bởi tất cả những chuyện xảy ra trên đời này chắc chắn đều là sự sắp xếp tốt đẹp nhất của trời xanh dành cho ta.

Nghe vậy, vua liền nổi giận quát rằng:
-Nếu trẫm đem ngươi tống vào ngục giam, ngươi cũng cho rằng đó là sự sắp xếp tốt đẹp nhất?
Tể tướng không sợ hãi, chỉ từ tốn thưa lại:
-Nếu vậy, thần cũng nguyện tin tưởng đó chính là sự an bài tốt đẹp và thỏa đáng nhất.
Nhà vua giận vô cùng, lập tức phái người bắt Tể tướng nhốt vào đại lao. Một tháng sau, vết thương đã khỏi hẳn, vua bèn bí mật xuất cung một mình đi vi hành. Khi đến vùng núi xa xôi, bỗng có đám thổ dân từ trên núi lao xuống bắt trói lại rồi đem về bộ tộc.

Bộ-tộc nguyên-thủy sống trên núi hàng tháng cứ vào ngày trăng tròn đều bắt nguồn mang về làm vật tế cho nữ thần Mãn Nguyệt, nên nhà vua sẽ bị thiêu sống để dâng cúng thần linh.

Đang chìm đắm trong tuyệt vọng, vua bỗng thấy thầy cúng hốt hoảng vì vừa phát hiện ra là ông bị thiếu mất ngón tay út. Nếu nữ thần Mãn Nguyệt phát hiện vật tế không hoàn mỹ, nhất định thần sẽ vô cùng tức giận.

Không còn cách nào khác, mọi người trong bộ tộc chỉ còn cách thả nhà vua cho đi. Vua ta vô cùng vui thú vọ cùng, khi về cung lập tức cho thả Tể tướng nọ, và vua còn mời ông đến uống rượu rồi nói:

-Những điều ái khanh nói quả không sai. Tất cả đều là sự an bài tốt nhất của trời xanh. Nếu trước đây trẫm không bị con báo kia cắn, thì có lẽ giờ này đã mất mạng rồi!

Nói đến đây, nhà vua như chợt nhớ ra điều gì, liền hỏi Tể tướng:
-Thế nhưng ái khanh lại vô cớ bị giam hơn một tháng, điều này cũng là sự an bài tốt đẹp hay sao?
Tể tướng ung dung nhấp môi chén rượu rồi đáp lại:

-Nếu thần không bị giam trong ngục, vậy người đi theo Hoàng thượng vi hành hẳn sẽ là thần. Thổ dân phát hiện Hoàng thượng không thích hợp để làm vật tế, thì há chẳng phải sẽ đến phiên thần hay sao?
Lúc này, nhà vua cười lớn mà nói rằng:
-Quả không sai! Tất cả là sắp xếp tốt đẹp nhất của trời cao! (Truyện trích từ mạng do ST sưu tầm)

Từ truyện kể đây, người kể bèn rút ra một bài học, bảo rằng:

Khi gặp chuyện không vừa ý, thay vì mất thì giờ để uất ức, buồn tủi, bạn chỉ cần nghĩ rằng: đó hẳn là một sắp xếp đẹp nhất ông trời dành cho mình.

Hãy phóng mắt nhìn ra xa. Hãy mở rộng tầm nhìn của mình vào cuộc đời này để rồi luôn vui vẻ, lạc quan và tin vào tương lai. Bởi, chỉ cần ta sống lương-thiện và lạc-quan, rồi thì những điều tuyệt-vời chẳng cần truy tìm, chúng cũng sẽ tự đến mà thôi. Thế còn bạn thì sao? Bạn đã sẵn sàng đón nhận “những an bài từ trời xanh chưa?”

Sắp xếp của Ơn Trên bao giờ cũng đẹp. Đó, là sự thật không ai có thể chỗi cãi được hết. Chối thế nào, cãi làm sao, chuyện này xin để hạ hồi phân giải. Chỉ biết rằng, Ơn Trên sắp xếp bao giờ cũng đẹp và cũng tốt, như mọi lần.

Lần này, hôm nay, xin bạn và tôi ta cứ hân-hoan hướng về phía trước mà cảm tạ vì những sắp xếp rất “từ Trên” là sắp và xếp thật tốt đẹp để ta và mọi người sống mạnh, sống vững chãi suốt đời mình, mà thôi.

Trần Ngọc Mươi Hai
Hẳn khi nào cũng muốn là:
Mọi chuyện luôn được sắp xếp cho đẹp
Suốt nhiều thời.