Monday, 8 July 2019

Bài tình ca mùa đông Anh hát giữa đêm lạnh giá


Chuyện Phiếm đọc trong tuần thứ 15 thường niên năm C 14/7/2019

Bài tình ca mùa đông
Anh hát giữa đêm lạnh giá
Tình còn mãi chờ mong. Thấp thoáng bóng em vợi xa.
(Trầm Tử Thiêng – Bài Tình Ca Mùa Đông)
(1 Corintô 1: 1-3)
Mùa Đông qua rồi, mà sao anh cứ hát bài tình ca như thế mãi? Có thể, là anh cũng chỉ hát mỗi thế thôi, tức: giữa đêm Đông giá lạnh, anh lại hát những câu như: “Tình còn mãi chờ mong”.

Thế nên, vào Đông mùa lạnh giá chừng như anh chỉ dám hát những câu hẹn hò như ở dưới:

“Hẹn hò sẽ vì nhau qua phong ba.
Anh cố bước đôi chân chậm quá.
Để rồi ta gặp nhau Mới biết em không đợi nữa.
Trời lại thêm mùa đông Cho tuyết than trên đầu non.
Kỷ niệm giăng ngập đêm nay trong mưa.
Anh hứng nốt những giọt cuối mùa.
Êm êm ngoài kia nhạc đêm đông.
Anh nhớ khi mặn nồng.
Xin cảm ơn em một thời xuân.
Giờ còn đâu mà mong.
Cho chút duyên nghe còn ấm…
(Trầm Tử Thiêng – bđd)

Vâng. Với nghệ sĩ ngoài đời, đó là lời chân tình nói về mùa Đông. Với dân-con nhà Đạo, lại cũng chẳng có mùa nào là mùa Đông hết. Tại sao thế? Tại vì…là vì… Nhưng, trước khi trả lời câu hỏi này, mời bạn và tôi, ta nghe tiếp những ca từ nổi-cộm, cứ hát rằng: 

“Bài tình ca mùa đông.
Hát mãi đôi môi lạnh câm.
Lòng thì vẫn hẹn cơn đau nguôi ngoai.
Sao nỗi nhớ mỗi ngày mỗi đầy.
Bài tình ca mùa đông.
Anh hát giữa đêm lạnh giá.
Tình còn mãi chờ mong.
Thấp thoáng bóng em vợi xa.
Hẹn hò sẽ vì nhau qua phong ba.
Anh cố bước đôi chân chậm quá.
Để rồi ta gặp nhau.
Mới biết em không đợi nữa.
Trời lại thêm mùa đông.
Cho tuyết than trên đầu non.
Kỷ niệm giăng ngập đêm nay trong mưa.
Anh hứng nốt những giọt cuối mùa.
Êm êm ngoài kia nhạc đêm đông.
Anh nhớ khi mặn nồng.
Xin cảm ơn em một thời xuân
Giờ còn đâu mà mong
Cho chút duyên nghe còn ấm.
Bài tình ca mùa đông.
Hát mãi đôi môi lạnh câm.
Lòng thì vẫn hẹn cơn đau nguôi ngoai.
Sao nỗi nhớ mỗi ngày mỗi đầy.
(Trầm Tử Thiêng – bđd)

Quả có thế. “Lòng hẹn cơn đau ngưôi ngoai” và “nỗi nhớ mỗi ngày mỗi đầy”, đấy chỉ là nỗi niềm nhung nhớ chuyện nhà Đạo, như câu chuyện mà bần đạo vừa tìm thấy ở đây. Thấy đây, là thấy được câu chuyện nói về Đức Phanxicô do nhà báo viết như sau:

     “Tháng 3 năm 2018 vừa qua, Đức Phanxicô mừng kỷ-niệm 5 năm ngày ngài đăng quang Giáo hoàng của Đạo Chúa trong một bầu khí cũng chua cay không kém do cung-cách ngài lèo lái các vụ lam-dụng tình-dụng do hàng giáo-sĩ Công giáo vi-phạm, và nhất là vụ rắc rối xảy ra với hàng Giáo-phẩm nước Chi-lê, Nam Mỹ. 

Đức Phanxicô vội vàng xin lỗi mọi người về sự chậm chạp đáp trả tình-huống sôi động, vào lúc ấy. Đức Phanxicô cũng đã mời các nạn-nhân Chi-lê còn sống sót và toàn-bộ Giám-mục nước này đến Vatican gặp ngài vào tháng 5/2018. Kịp giữa tháng 10/2018, Đức Phanxicô lại đã bãi-nhiệm hai Giám mục khác và bãi bỏ chức linh-mục của các vị ấy; đồng thời ngài còn chấp-nhận đơn từ-chức của 7 Giám mục khác nữa.

Cơn bão lớn đã ào ào ập xuống khu này, khi Đức Phanxicô đi thăm Chilê và Pêru vào tháng Giêng năm 2019. Và, chuyến đi của ngài lại cũng bao gồm cuộc gặp gỡ dân bản-địa trong vùng, lại đánh dấu chặng đường quan-trọng để chuẩn-bị Hội-nghị thượng đỉnh năm 2019 cốt gặp các đấng chủ-quản vùng Amazôn tập-trung vào việc bảo vệ trẻ nhỏ cho an-toàn, cùng sự việc chăm lo mục vụ cho những người sống trong vùng này.

Vào năm 2018, Đức Phanxicô đã bay qua Genève ghé Trụ sở chính của Hội đồng các Giáo hội để cử hành 70 năm Đại kết ; sau đó ngài đi Ái Nhĩ Lan tham-dự Ngày Thế Giới Gia Đình và sau đó ngài cũng ghé thăm các quốc gia vùng Bal-tích như Lithuania, Latvia và Estônia.

Đến tháng 10/2018, Đức Phanxicô chủ tọa Hội nghị Thượng Đỉnh bàn về Giới trẻ và trong thời gian này ngài đã phong thánh cho Đức Phaolô Đệ Lục và thánh Oscar Rômêrô cùng 5 vị khác.

Nhưng, khủng hoảng tình dục đã chế-ngự hầu như trọn năm của ngài , đặc biệt là các cáo buộc khó có thể tưởng tượng về Đức Hồng Y Thêô đôrô McCarrick khi trước làm Tổng Giám mục hồi hưu vùng Washington bị cáo buộc đã có hành vi lạm-dụng giới trẻ và nhiều năm xách nhiễu tình dục nhiều chủng sinh khác.

Đức Giáo Hoàng đã chấp-thuận đơn của Hội đồng Hồng y cấm Hồng y McCarrick không được thực hiện chức năng linh-mục trước đám đông quần chúng và ra lệnh cho vị này “sống nguyện cầu sám hối cho đến khi đơn tố cáo ông được cứu xét theo luật Hội thánh”.

Khoảng tháng sau, Tổng Giám mục Carlo Maria Vigano sứ thần tòa thánh tại Hoa Kỳ lại hâm nóng tình hình bằng lời tuyên-bố là: Đức Phanxicô thừa biết hành xử sai sót về tình dục của Tổng Giám mục McCarrick trong quá khứ và về chuyện cấm-đoán vị này nhưng lại bỏ lơ hoặc không còn xét các chuyện ấy nữa.

Tổng Giám mục Viganô sau đó công-nhận là: lệnh cấm-đoán không đặt ra cho ông và ông cũng đã kêu nài Đức Phanxicô hủy bỏ mọi cảnh báo về Tổng Giám mục McCarrick.

Trung tuần tháng 9 năm 2018, Tòa thánh Vatican lại cứ loan báo rằng: Đức Phanxicô kêu gọi các Chủ tịch Hội đồng Giám mục trên khắp thế-giới hãy bay về Vatican tham-dự cuộc họp 4 ngày vào tháng 2 năm 2018 để nêu vấn đề về khủng hoảng tình dục và tìm cách bảo vệ các con trẻ dễ bị tổn thương.   
         
Ở Hội nghị Thượng đỉnh bàn về giới trẻ, niềm tin và ơn gọi, nhiều Giám mục –đặc biệt là các vị đến từ Úc Châu và Hoa Kỳ- là những vị chủ trương rằng khủng hoảng nói ở trên phải là đề tài tranh-luận trong mọi buổi họp.

Tổng Giám mục Úc Anthony Fisher, Dòng Đa Minh lại cũng sử-dụng bài phát-biểu của ông tại Hội nghị để chính-thức xin lỗi giới trẻ vì cung cách mà toàn thể Giáo hội Công giáo và các thành viên sở tại đã xâm phạm đám trẻ nhỏ khiến chúng bị vùi dập.

Ngày 4 tháng 10 năm 2018, trước mặt Đức Giáo Hoàng Phanxicô, Đức Tổng Giám mục Anthony Fisher đã xin lỗi mọi người do có một số linh mục, tu sĩ và giáo-dân dưới quyền mình đã làm nhiều điều sai quấy với nạn nhân nói ở đây hoặc với các người trẻ tương-tự về tất cả những thiệt hại to lớn mà các vị chủ quản đã gây khó cho chúng.

Đức Tổng Giám mục Anthony Fisher lại cũng xin giới trẻ thứ lỗi “vì có quá nhiều Giám mục cũng như linh-mục không đáp-ứng một cách xứng-hợp khi xảy ra các vụ lạm dụng tình-dục được kể và các vị cũng không dùng quyền-năng mình vốn có ngõ hầu bảo vệ giới trẻ được an toàn cũng như các thiệt hại khiến Giáo hội mất đi sự tin tưởng từ giới trẻ.

Vào tháng 8 cùng năm, Tổng Giám Mục người Mỹ là Charles Chaput thuộc Giáo phận Philadelphia, một thành-viên Hội nghị Thượng-đỉnh đồng thời là người lên kế hoạch tổ chức đã thỉnh-cầu Đức Phanxicô hủy bỏ cuộc Họp hầu tập-trung giải-quyết cuộc khủng hoảng nói trên. 

Trong lời phát-biểu tại Hội-nghị này, Đức Phanxicô đã thôi thúc các Giám-mục hãy quyết-tâm khẳng-định rõ giáo-huấn Hội thánh Công giáo về lòng dục, tính dục cũng như luân thường đạo-đức dành cho cả nam lẫn nữ.

Trong lời dẫn giải của ngài tại Hội nghị, Đức Phanxicô cũng nói lý do tại sao Giáo huấn Công giáo bàn nhiều về sự thật và sự sang trọng và lòng khoan dung luân lý vốn dĩ là chuyện cốt-yếu mang tính nhân-chủng-học.

Ngài có nói: lạm-dụng tình-dục, thực ra là kết quả của tình trạng “tự buông thả” và là mớ bòng bong/hỗn-độn đã xen vào với Giáo-hội thời đương đại, cả những vị có trọng trách dẫn-giải cũng bị liên-lụy. Và chính con trẻ là tầng lớp những kẻ bị buộc phải trả giá cho sự việc ấy.

Hội nghị chia ra 14 đội làm việc theo nhóm nhỏ đều tường-trình là các vị đã bàn về tình trạng độc hại và tai tiếng, để rồi cuối cùng biên bản Hội nghị cũng đã xóa bỏ câu “không ai nằm ở ngoại-vi tình trạng lạm-dụng”, là câu được ghi trong văn-bản nháp.

Tuy nhiên, các thành-viên đều giữ nguyên đoạn văn bảo rằng: “Hội-nghị-Thượng đỉnh ngỏ lời cảm tạ các vị đã can-đảm vạch mặt ác thần sự dữ mà họ chịu đựng. Các vị này cũng giúp Giáo-hội biết được những gì đang xảy ra đồng thời am-hiểu phản-ứng có tính quyết-định hầu đảm bảo là sự việc lạm dụng tình dục sẽ không còn xảy ra nữa.

Hội-nghị được chấn-hưng hơn, nhờ có sự hiện-diện của 36 người trẻ ở độ tuổi từ 20 đến 30 từng phát-biểu tại hội-trường cũng như đã tham-dự các nhóm nhỏ, và còn lên tiếng tại buổi họp báo sau Hội nghị. Đặc biệt, các anh chị này đã ca tụng bài phát biểu của các Giám mục và sự đóng góp to lớn của các quan-sát-viên trong Hội-nghị.

Cuối cùng, Hội-nghị cũng đã khẳng định rằng: Giáo hội Công giáo và mọi thành viên phải biết phát triển trong việc lắng nghe giới trẻ, cùng chấp-nhận các vấn nạn do họ đưa ra và phải coi họ là thành-viên đích thực của Hội thánh, để rồi tất cả sẽ cùng tiến bước trong kiên nhẫn hầu cống hiến cho họ các chỉ-dẫn để họ thấy được phương-cách tốt nhất mà sống niềm tin của mình.” (X. Cindy Wooden, A very tough year for leading the Church, The Catholic Weekly 16/12/2018 tr. 17)

Quả là Đức Phanxicô đã nói thật và nói rõ về hiện-trạng Giáo hội đang phải đối phó với chuyện “Lạm dụng tình dục” xuất từ hàng Giáo sĩ thời đương đại. Tường trình đến đây, bần đạo lại nhớ đến vụ án hiếm có trong lịch sử Giáo hội khi tòa án Melbourne ở Úc đã trải nghiệm vụ việc có liên-quan đến Hồng Y Georges Pell người Úc.

Nói chung thì, dù có là đấng bậc thuộc giới cầm cân nảy mực trong Đạo đầy năng-quyền là Hội thánh Công giáo đi nữa, đã mấy ai nắm được tính lành thánh của mỗi thành viên đâu chứ. Tựa như có đấng bậc nọ từng quả quyết: “Giáo hội ta tuy hiện hữu nhiều thành viên xấu, vẫn cứ là và sẽ là Hội thánh rất Công giáo, thôi.

Nói thế, cũng cốt để người nói lẫn người nghe, tất cả đều nhớ lời đấng thánh khi xưa từng quả quyết về sự thánh thiện của thành viên trong Hội thánh bằng những lời chắc nịch như sau:

“Kính gửi Hội Thánh của Chúa ở Côrintô,
những người đã được hiến thánh trong Đức Kitô Giêsu,
được kêu gọi làm dân thánh,
cùng với tất cả những ai ở bất cứ nơi nào
kêu cầu danh Chúa của chúng ta,
Đức Giêsu Kitô, là Chúa của họ và của chúng ta.”
(1 Corintô 1: 1-3)  

Xem thế thì, bạn và tôi, ta không có lý do gì để chối bỏ sự thật hiển nhiên đến thế. Đồng thời, ta hãy cùng nhau ta cất lên lời ca hãnh tiến ở trên, mà rằng:

“Bài tình ca mùa đông Anh hát giữa đêm lạnh giá
Tình còn mãi chờ mong. Thấp thoáng bóng em vợi xa.
Hẹn hò sẽ vì nhau qua phong ba.
Anh cố bước đôi chân chậm quá.
Để rồi ta gặp nhau Mới biết em không đợi nữa.
Trời lại thêm mùa đông Cho tuyết than trên đầu non.
Kỷ niệm giăng ngập đêm nay trong mưa.
Anh hứng nốt những giọt cuối mùa.
Êm êm ngoài kia nhạc đêm đông.
Anh nhớ khi mặn nồng. Xin cảm ơn em một thời xuân.
Giờ còn đâu mà mong. Cho chút duyên nghe còn ấm…
            (Trầm Tử Thiêng – bđd)

Lời ca trên, cũng là lời kết cho một đoạn phiếm lai rai, vẫn kéo dài như ngày nào. Tuy nhiên, trước khi đi vào đoạn kết, tưởng cũng nên xen vào vùng trời truyện kể để thêm thắt câu truyện về người tốt/việc tốt như sau mà minh-họa: 

     “Truyện rằng:

     Có một bài viết của nhà báo Jane Cowan được đăng tải trên mạng online ABC ngày 15 tháng 6 năm 2019 cho thấy hình ảnh của một linh mục trẻ thời đương đại tại Úc. Người ta thấy người thanh niên đó tản bộ tại một bờ biển. Thế nhưng chỉ thiếu cô dâu, nếu không thì có lẽ anh ta là một chú rể đang chuẩn bị cho những tấm hình ngày cưới. Đến gần hơn thì người ta thấy một chiếc cổ trắng. Anh ta là thế hệ linh mục MỚI của Giáo Hội Công Giáo Úc.  

     Năm nay, cha Justel Callos 29 tuổi, thuộc thế hệ di dân đầu tiên từ Phi Luật Tân đến Úc. Cha không già, và cũng không phải là da trắng. Cha không khép kín. Trái lại cha cởi mở phóng khoáng đến độ ngạc nhiên. Cha thoải mái nói về cuộc chiến đấu của bản thân và những thách đố của Giáo Hội. 

     Trong một lớp học, cha hướng dẫn cho một nhóm nữ sinh 5, 6 tuổi về giáo lý. Đám trẻ ngồi khoanh chân trên thảm lắng nghe cha nói mỗi đứa có một thái độ riêng. Bọn chúng có không biết bao nhiêu câu hỏi về siêu hình. Nào là: “Tại sao ta khong nhìn thấy Chúa? Tại sao ban ngày ta không thấy mặt trăng và ngôi sao? Cây cối mọc lên như thế nào? Với cả ngàn những câu hỏi tại sao như thế. Có thể coi đó là một trò chơi vừa công bằng vừa thú vị khi có một người tự nhận là đại diện của Thiên Chúa có mặt ở trong phòng. 

     Các con biết tại sao Chúa vô hình hay không? Là vì Chúa ở trên trời. Đó là lý do tại sao chúng ta không thấy được những người thân yêu của chúng ta đã qua đời. Bởi vì họ ở trên trời với Chúa. Thế nhưng chúng ta có cách để nhìn thấy Chúa. Chúng ta có thể nhìn thấy Chúa qua những người bạn, qua thầy cô, qua cha mẹ. Chúa ở nơi những người khác”. 

      Cha Justel giải thích với tôi: “Đó là một hình thức dạy đạo đức. Đó là một thông điệp tuyệt vời về tình yêu và thông cảm. Tôi nghĩ đó là lý do tại sao cha mẹ muốn gửi con vào học trong các trường đạo. Không nhất thiết là để các cháu đi lễ ngày chủ nhật, thế nhưng để các cháu thấm nhuần những nguyên tắc về mặt đạo đức Kitô Giáo mà đôi khi chúng ta đã quên lãng giữa lúc xảy ra những cuộc tranh luận quanh những đề tài nóng hổi”. 

     Chàng thanh niên Justel Callos di dân đến Úc cùng với gia đình lúc 17 tuổi. Mới học xong trung học, các lời khấn hứa vâng lời và độc thân là những điều mà anh chẳng bao giờ bận tâm. Quan tâm chính của anh lúc đó là làm sao vào đại học, có bạn gái và làm sao kiếm thật nhiều tiền. Làm sao có thể chấp nhận đồng lương “bèo” chỉ có 20.000$ một năm và đời sống “buồn tẻ” của một linh mục.

Thế nhưng trên cuộc hành trình từ một cửa tiệm Sushi Train - là nơi anh làm việc tại khu CBD ở Melbourne - đến thánh đường St Francis, đó là nơi anh thường ghé ăn trưa và đó cũng là nơi anh nghe thấy tiếng gọi. Anh gia nhập chủng viện Corpus Christi ở Carlton lúc 18 tuổi và chiu chức linh mục năm 2015, được coi là linh mục trẻ tuổi nhất tại Úc vào lúc đó. 

Đối với bà cụ Margaret 84 tuổi. Đó là độ tuổi mà bà chẳng thiết gì với bánh kẹo, bà chỉ muốn chết để lên thiên đàng với Chúa. Chân tay của bà xưng ở mọi nơi. Đi lại thật khó khăn. Bà chẳng buồn ăn uống. Thế nhưng sau 20 phút gặp gỡ chuyện trò với cha Justel, bà bỗng trở nên yêu đời cười nói huyên thuyên, và bà có cảm tưởng như trẻ ra được 20 tuổi. Bà trở nên nhí nhảnh như thời con gái, mặc dầu đề tài của họ là chuyện bệnh tật, chuyện gia đình, chuyện giáo hội, chuyện hàng xóm láng giềng.

     Mỗi lần đến thăm các bệnh nhân trong giáo xứ Mordialloc,  miền đông nam Melbourne, cha Justel thường mang theo cuốn sách mầu xanh lá cây có tựa đề là “MỤC VỤ CHO NGƯỜI BỆNH”. Đôi khi cha cũng mang Mình Thánh Chúa đến cho họ. Hôm nay cha mang theo dầu để xức cho những ai muốn. Bà Margaret là một trong những người đó. Cha khoác lên cổ chiếc dây stolla và đặt hai bàn tay trên đầu của bà và đọc lời nguyện “Lạy Chúa xin hãy đoái thương tôi tớ của Chúa đây là bà Margaret đang phải chịu đựng năm tháng của tuổi già ….”. Thế rồi ngài làm dấu thánh giá trên trán của bà. Nghi thức chấm dứt ở đây và cha Justel lại tiếp tục đến các nhà khác.

     Cha Justel chia sẻ: “Khi họ đến với các linh mục, không phải như đến với một nhà tâm lý. Tôi không có những bằng cấp chuyên môn đó. Tôi không nhất thiết phải có những lời khuyên thông suốt. Thế nhưng duy sự kiện tôi là một linh mục, thì sự có mặt của tôi cũng đã là một nguồn an ủi nâng đỡ cho họ và đó chính là điều tuyệt vời”.  
     Tuy nhiên cũng có những thử thách. Đã hai lần cha Justel tính chuyện cởi áo, từ giã đời tu. Từ cuộc sống trong chủng viện đến đời sống thực tế ngoài đời, quả là một cú sốc thật lớn đối với cha. “Tôi không biết sẽ phải làm linh mục như thế nào. Cuộc đời linh mục của tôi với người dân, cụ thể là với giáo dân của tôi sẽ ra sao. Khi tôi nhận nhiệm sở, thực tế hoàn toàn khác lạ. Bất thình lình tôi phải đối diện với những thực tế mà không bao giờ tôi nghĩ là sẽ gặp”. 
     Từ kỷ niệm lần đầu tiên khi đến ban phép lành cho một người chết, cha Justel kể lại: lúc đó cô y tá gọi tôi đến và hỏi:
-Cha có thể ban phép lành được không. Thế rồi cô đóng sầm cửa lại. Chỉ còn lại tôi với người chết. Tôi sẽ làm gì đây? Thú thật lúc đó tôi hơi run. Đây là lần đầu tiên tôi thấy một xác chết…” (Trích đoạn truyện kể do Vũ Nhuận chuyển ngữ)

Và, cũng nên thêm một trich đoạn khác về những khó khăn của Đức Phanxicô để minh họa nhiều thứ trong Đạo mình, như sau:

     “Năm nay là năm đặc biệt biến động và hung bạo. Ở tuổi 82, Đức Phanxicô đứng vững trước giông bão, tuy ngài đã có những dấu hiệu mệt mỏi.

Đức Phanxicô kỷ niệm sáu năm ở ngôi vị Thánh Phêrô của mình, 13 tháng 3 – 2013, trong thinh lặng của tuần tĩnh tâm Mùa Chay. Cùng với 64 giám chức Giáo triều, ngài sẽ tĩnh tâm đến ngày thứ sáu 15 tháng 3. Đan sĩ Dòng Biển Đức người Ý Bernardo Francesco Maria Gianni là cha giảng tuần tĩnh tâm này.

Tĩnh tâm Mùa Chay là truyền thống lâu đời của các giáo hoàng gần đây. Đức Phanxicô chỉ thay đổi địa điểm nơi tĩnh tâm ngoài Vatican. Arricia ở cách Rôma ba mươi cây số về phía nam-đông và Đức Phanxicô đã đi xe buýt đến đó. Ở một nơi xa và trong thinh lặng. Cần phải như thế sau một năm triều giáo hoàng chưa khi nào bị biến động và hung bạo như thế.

Tháng 1 năm 2018, sau chuyến đi quan trọng ở Chilê và Pêru về, các ngọn gió giông bão đã thổi trên cách quản trị không đúng về các vụ tai tiếng thuần phong của hàng giáo sĩ. Trong chuyến đi này, sau khi công khai ủng hộ hệ thống cao cấp đã bao che các vụ tai tiếng, tháng 5/2018, Đức Phanxicô đã phải triệu tập các giám mục Chi-lê về Rôma. Cuộc họp diễn ra không tốt. Ba mươi bốn giám mục Chi-lê từ chức hàng loạt, một việc chưa từng thấy!

Một việc khác, tháng 3/2018, bộ trưởng Bộ Truyền thông, linh mục Dario Vigano đã buộc phải từ chức vì sửa đổi một bài viết của Đức Bênêđictô XVI, linh mục đã cắt bỏ để biến đổi thành bài ca ngợi Đức Phanxicô…

Ba cơn bão khác bùng ra vào mùa hè năm 2018. Tháng 7, Đức Phanxicô buộc phải trục hồng y McCarrick, cựu Tổng Giám mục Washington ra khỏi hồng y đoàn, bị cáo buộc vào tội ấu dâm và có quan hệ đồng tính với các chủng sinh. Ngày 14 tháng 8, các con số khủng khiếp về nạn ấu dâm trong Giáo hội được một Bồi thẩm đoàn Pennsylvania, Mỹ đưa ra. 

Một tuần sau, cựu sứ thần Carlo Maria Vigano ở Mỹ tấn công Đức Phanxicô qua bức thư ngỏ cáo buộc ngài che đậy nhóm gây sức ép đồng tính trong Giáo hội, trong đó có cựu hồng y McCarrick.

Để kết thúc năm khủng khiếp – không quên việc công nhận gần đây của Đức Phanxicô về các vụ lạm dụng với các nữ tu – lại thêm tháng 2 vừa qua, cuộc họp các chủ tịch hội đồng giám mục về bảo vệ trẻ vị thành niên bị thất bại một nửa, vụ hồng y Pell bị tù ở Úc (đang chờ kháng cáo vào tháng 6) và cuối cùng là hồng y Barbarin ở Pháp bị 6 tháng tù treo, ngài sẽ đệ đơn từ chức lên Đức Phanxicô.

Ở tuổi 82, Đức Phanxicô đứng vững trước cơn bão tuy ngài đã có những dấu hiệu mệt mỏi, vì ngài không phải là người tiết kiệm sức khỏe. Ngài cũng có thể bị dính đến trong ban quản trị của ngài, với các cộng sự rất gần bị nhắm trong các vụ thuần phong.

Nhưng ngài biết mình ở trung tâm của một trận chiến kỳ lạ, nội bộ và ngoại bộ, chính trị và thần nghiệm. Ngài, tu sĩ Dòng Tên, ngài không ngần ngại nêu lên “quỷ” đã làm lung lay con thuyền Thánh Phêrô như chưa bao giờ lung lay như vậy. Vì thế Đức Phanxicô xem đây như một cuộc chiến thiêng liêng: bản tông huấn thứ ba, Tông huấn Vui mừng và Hân hoan, “kêu gọi sự thánh thiện trong thế giới ngày nay” được phát hành, thượng hội đồng về giới trẻ tháng 10-2018, ngày JMJ ở Panama tháng 1 – 2019 đã không được chú ý tới vì các ồn ào của các vụ tai tiếng này.

Tuy nhiên người chiến đấu, quyền uy, cứng rắn không sợ xung đột và không sẵn sàng buông bỏ. Tay lái tuy khó cầm giữ, nhưng giáo hoàng vừa được ngưỡng mộ vừa gây tranh cãi có khí chất của người chỉ huy cơn bão. Thêm nữa ngài biết nơi ngài muốn dẫn dắt Giáo hội công giáo đi: khiêm tốn hơn, minh bạch hơn và ít tập trung hơn.

Chắc chắn Đức Phanxicô sẽ sớm đưa ra một cuộc cải cách giáo triều và khởi đầu cuộc cải cách đời sống độc thân linh mục vào tháng 10 sắp tới. Nhưng ngài biết cuộc cải cách đích thực đang tiến hành phải bước qua một bước bắt buộc: đi ra khỏi sự “im lặng” của Giáo hội từ hàng chục năm nay về các vụ lạm dụng tình dục. Và phải trả cái giá của nó: một sự mất uy tín của Giáo hội – lâu dài nhưng thoáng qua xét về chiều dài lịch sử – được xem như sự thanh tẩy về mặt nhân bản và thiêng liêng không thể thiếu.” (Jean-Marie Guénois, lefigaro.fr, 12/3/2019 Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch)

Viết lách hoặc diễn dịch các câ chuyện về Đức Phanxicô, người dịch và người viết chỉ muốn nói lên tính-cách “đặc-biệt” của vị thừa sai/tông đồ trong Đạo, thôi. Viết hay dịch, cũng để chuyển tải ý-tưởng ngoại thường đã và đang xảy ra ở thời đại chúng ta, trong Giáo hội.

Thế đó là đôi ba giòng chảy tư-tưởng hiện lên trong đầu bần đạo, vào lúc này. Thế đó, có thể là ý-nghĩ của bạn hay của ai đó đang tâm-phục hoặc khẩu-phục đấng-bản-quyền hiện đang lèo lái con thuyền Giáo hội, rất hôm nay.

Thế đó, còn là đôi ba lập-trường của nhiều người trong thánh hội Nước Trời ở trần gian, nhiều tình-tiết. Tình và tiết, rất ngoại thường cần được phổ biến đến mọi người trong ngoài Giáo hội vẫn miên-man sống cùng và sống với mọi người, chứ không chỉ với “người mọi” ở đâu đó, chốn gian trần.


Trần Ngọc Mười Hai
Và những động-thái rất tin tưởng
Vào Giáo hội
ở mọi nơi.

Friday, 5 July 2019

Cầm tay ta hát, hát khúc ca yêu đời cho người vui


Chuyện Phiếm đọc trong tuần thứ 14 thường niên năm C 07/7/2019

Cầm tay ta hát, hát khúc ca yêu đời cho người vui
Với tình ta chan chứa, bao la trong bước đi trên đường đời.
(Văn Phụng – Vui đời nghệ sĩ)
(Công vụ 4: 32-35)

Yêu đời cho người vui” đến mức độ biến thành khúc hát liên tu bất tận như câu tiếp, vẫn hát rằng:

“Cầm tay ta hát,
hát khúc ca yêu đời cho người vui.
Với tình ta chan chứa,
bao la trong bước đi trên đường đời.
Ơ kìa! chàng thi sĩ đang miên man đi tìm bao vần thơ.
Ơ kìa! nàng ca sĩ đang say sưa cung đàn cho đời mơ.
Tính tính tang tang tình lời thơ và ý nhạc
Thắm thiết gieo cho người một ý niệm yêu đời
Còn chi vui hơn đời nghệ sĩ chúng ta?
Nguồn vui phơi phới
trên đôi môi xinh hồng bên ngàn hoa.
Chứ dù mưa hay nắng
ta vui ca bên nhau muôn lời thơ.”
(Văn Phụng – bđd)

“Nguồn vui phơi phới, trên đôi môi xinh hồng bên ngàn hoa”. Ôi! Những ý/lời nơi câu nhạc như thế, nay chỉ thấy ở các bài hát trữ-tình hoặc có tình tiết rất xa xưa, mà thôi. Còn hôm nay, bạn có tìm đỏ con mắt hoặc đổ mồ hôi hột, cũng chẳng thấy ma hoặc quỷ nào, để trừ tà. Có tìm cho lắm, không đỏ con ngươi thì cũng chết tươi bầy thú, thấy được mỗi nhận-định nơi giòng chảy ở dưới, mà rằng:   
  
“Xì căng đan tới đây của Giáo Hội sẽ là TIỀN BẠC.

“Ma quỷ luôn tìm cách len lỏi qua túi tiền”. Đó là câu nói mà Đức Phanxicô thường lập đi lập lại với sự xác tín không thua gì Thánh Phaolô trong thư thứ nhất gửi Timothê: “Vì tham tiền là cội rễ mọi sự dữ. Cầu thỏa lòng tham, thì có kẻ đã lạc xa đức tin và bị bao nỗi đớn đau xâu xé.” (1 Timothy 6:10).

Nếu những cáo buộc chống lại Đức Giám mục Michael J Bransfield, cựu giám-quản địa phận Wheeling-Charleston ở Hoa Kỳ cùng các cáo buộc liên-quan đến một số giáo sĩ được hưởng lợi/lộc nhờ sự “hào phóng” của ngài là chính xác, thì có quá nhiều người trong hàng lãnh đạo Giáo Hội đã không tin vào lời khẳng định của thánh Phaolô.

Washington Post là tờ báo đầu tiên tại Hoa Kỳ đưa tin về Giám Mục Bransfield, đáng lý ra phải là một chủ chăn gương mẫu, thế nhưng đã lợi dụng thế thuận lợi về mặt tài chính của giáo phận có nhiều cổ phần tại tiểu bang Texas dồi dào dầu khí - để có một cuộc sống xa hoa phung phí.

Kết quả một cuộc điều tra cho thấy ngài đã có “một lối sống phung phí không thích hợp trong các lãnh vực như di chuyển, ăn uống, rượu, quà cáp và những mặt hàng xa xỉ”. Ngài đặt mua hoa tươi mỗi ngày cho văn phòng chưởng ấn với tổng cộng là 182.000 mỹ kim trong 13 năm. Cuộc điều tra cũng tố cáo ngài có hành vi sách nhiễu tình dục. Thế nhưng Đức Giám mục Bransfield đã phủ nhận các cáo buộc này và nói với báo Washington Post là “Tất cả đều là bịa đặt, chỉ nhằm bôi nhọ ngài”.

Cũng vào tuần qua, tờ Washington Post đưa tin là Đức Tổng Giám Mục William E Lori thuộc Tổng Giáo Phận Baltimore - là người được Toà Thánh La Mã giao phó việc điều tra Giám mục Bransfield. Thế nhưng, điều trớ trêu là Đức Tổng Giám Mục William E Lori lại là một trong số những người từng hưởng “ơn mưa móc” của Giám mục Bransfield qua những ngân phiếu từ trương mục của ngài và sau đó lấy tiền của giáo phận bù lại.

Tổng Giám Mục Lori đã không khai báo với Tòa thánh La Mã về những “khoản quà cáp” này khi đồng ý nhận lời điều tra. Khi vụ tai tiếng bị đổ bể, ngài mới tuyên bố trả lại cho giáo phận Wheeling-Charleston 7.500$, số tiền mà ngài nhận được từ Giám Mục Bransfield. Vụ tai tiếng có hiệu-ứng “domino” khi Đức Hồng Y Kevin Farrell, bộ trưởng Thánh Bộ Giáo-Dân, Gia-Đình và Đời Sống, tuyên bố trả lại số tiền 29.000$ nhận được từ Giám Mục Bransfield để tu bổ căn phòng của ngài ở Vatican. Nhưng, vấn đề đặt ra là: tại sao các vị chỉ công bố khi nội-vụ được đưa ra trước công-luận, hơn là từ chối số “quà cáp” ấy ngay từ đầu?

Chi tiết về các vụ “quà cáp” này, được báo chí nói đến nhiều, không cần phải kể ra thêm. Mục đích của bài viết chỉ là tìm hiểu “lề thói xử dụng tiền bạc” trong Giáo Hội, mà thôi.

Mùa hè năm ngoái ở Bắc bán cầu, khởi đầu bằng những tiết-lộ có liên-quan đến cựu Hồng y Theodore Edgar McCarrick - người được “thăng quan tiến chức” trở thành Tổng Giám Mục Washington DC, là nơi “ngài” có thể gặp những người giầu nhất thế giới và người có thế lực nhất tại Hoa Kỳ. Các đồn đoán vể cuộc sống đồi-truỵ của ông kéo dài rất nhiều năm. Ông biết rõ ai là những người cần tiếp xúc, bên trong cũng như bên ngoài guồng máy cai-quản của Giáo Hội. Trong khi đó, các giám mục Hoa Kỳ vẫn tiếp tục phủ nhận việc hay/biết xu hướng đồi-truỵ và tự-phụ của ông ta. Các phủ nhận này thật khó hiểu.

Toà Thánh Vatican từng hứa sẽ duyệt xét các hồ sơ liên quan đến đương sự và sẽ báo cáo “đúng lúc” bất cứ chi tiết nào tìm thấy. Thế nhưng, lời hứa ấy cũng không thể tin được. Phải chi quyền bính Rôma có thể giải quyết trường hợp Giám Mục McCarrick thì nắm chắc rằng Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô Đệ Nhị đã không bao giờ tấn phong đương-sự lên bậc Tổng Giám Mục vào năm 2001 tại Thánh Đường Thánh Matthêu. Nhưng, có quá nhiều thanh danh bị đe doạ khi người ta biết là ông Giám Mục McCarrick và Bransfield có rất nhiều ảnh hưởng trên cơ quan Papal Foundation, được thành lập năm 1988 để kiếm tiền cho Toà Thánh.   

Năm 1982, Toà Thánh vỡ nợ sau khi ngân hàng Banco Ambrosiano bị phá sản. Nhưng sau đó, Toà Thánh đã điều chỉnh được sổ sách kế toán và Papal Foundation trở thành đầu máy yểm trợ cho một số dự-án từ-thiện được các Đức Giáo Hoàng lưu-tâm, tha thiết. Theo các báo cáo mới nhất, tổ chức Papal Foundation hiện sở-hữu một số tích-sản trị giá trên 200 triệu mỹ kim. Nhưng đang chìm trong một vụ “xì căng đan” kéo dài hơn năm qua liên quan đến việc chấp thuận cho kế hoạch ngoại thường cứu nguy một bệnh viện đang có khó khăn về tài chính tại Rôma. 

Giám McCarrick đã làm gì với tiền bạc quyên góp được cũng như tầm mức ảnh hưởng từ khả năng quyên góp này qua sự phê phán của những người có trách nhiệm làm điều đó cho ông. Thách đố lớn ở đây, là thấy được tiền bạc là phương tiện của thế lực. Người xưa thường nói “Thế Lực dẫn đến tham ô và Thế Lực tuyệt đối cũng dẫn đến Tham Ô tuyệt đối”.

Việc tạo tình cảnh tuỳ thuộc về tiền bạc là phương tiện chính đối với những người có thế lực. Chúng ta thường nghe nói đến trường hợp của các giáo sĩ cấp thấp mà cuộc sống của họ tuỳ thuộc vào các giám mục. Vì sợ ảnh hưởng đến cuộc sống của mình mà họ phải im hơi lặng tiếng, thậm chí có khi phải âm thầm chịu đựng nhiều đau khổ nữa. 

Trong khi đó, giáo dân muốn có cải tổ thật sự, canh tân thực sự, muốn tham gia vào cuộc với tinh thần trách nhiệm. Nhưng, vẫn có bất đồng quanh vấn-nạn đâu là mục tiêu: quản trị hay quyết tâm? Thế lực và tiền bạc đều có những nguy hiểm của nó, trong khi cải tổ và canh tân đều tạo tình trạng căng thẳng. Trước thực tế đó, Giáo Hội đang cần cải tổ quản trị hơn là quyết tâm. 

Trách nhiệm lớn trước mặt chúng ta bao gồm hai khía cạnh. Chúng ta cần “khai quang” các phòng thánh, các văn phòng chưởng ấn. Sau đó, cần tìm ra cách thức giám sát mọi thành viên làm việc trong đó mà không vi phạm hiến-chương phẩm trật trong Giáo Hội, có tính thánh thiêng. 

Có làm được tất cả những điều đó hay không, đòi ta phải có tinh thần canh tân - sám hối và đó luôn là công việc của Chúa Thánh Thần trong mỗi người chúng ta.” (Vũ Nhuận chuyển ngữ từ Catholicherald)

Đọc những giòng trên đây, người đi Đạo công-tâm và có quyết tâm hẳn sẽ tìm cho được lời Đấng Thánh Hiền trong Đạo từng thực-hiện công-cuộc thừa-tác, rao giảng Nước Trời, đã có nhận-định chắc nịch như sau:

“Các tín hữu thời bấy giờ đông đảo,
mà chỉ có một lòng một ý.
Không một ai coi bất cứ cái gì mình có là của riêng,
nhưng đối với họ, mọi sự đều là của chung.
Nhờ quyền năng mạnh mẽ Thiên Chúa ban,
các Tông Đồ làm chứng Đức Giêsu đã sống lại.
Và Thiên Chúa ban cho tất cả các ông dồi-dào ân-sủng.
Trong cộng đoàn, không ai phải thiếu thốn,
vì tất cả những người có ruộng đất nhà cửa,
đều bán đi, lấy tiền, đem đặt dưới chân các Tông Đồ.
Tiền ấy được phân phát cho mỗi người, tuỳ theo nhu cầu.”
(Công vụ 4: 32-35)

Sinh-hoạt thừa tác-vụ trong cộng-đoàn kẻ tin có dựa vào tiền-bạc hay không, là tùy mỗi tôn-giáo, mỗi giáo-phái hoặc nhóm hội, đoàn thể. Mỗi nhóm, mỗi nơi đều có đường-hướng riêng-tư để hoạt-động. Có loại hoạt-động đem lại kết quả khả-quan, có loại lại không được thế.

Tựu trung, mọi sự và mọi việc cũng tùy từng trường-hợp, tùy mỗi nhóm/phái trong ngoài đạo. Như câu truyện kể của bạn đạo ở bên dưới cho thấy chuyện hành đạo, theo đạo và trung thành với đạo lại cũng khác.  Thôi thì, mời bạn, mời tôi ta thử đọc truyện kể “Nhà sư mà cũng yêu”, như sau:   

“Thế là cũng bắt đầu cho ngày nhập học đầu tiên tại trường trung cấp Phật học, tôi kiểm tra lại mọi thứ và tính bụng đi siêu thị Coopmart gần chùa để mua một ít đồ dùng như tập vở, bút mực, cặp sách và một số đồ dùng cá nhân, cũng như một ít đồ ăn khô.

Thế là tôi đắp y vào và bước ra trước cổng chùa để nhờ chú xe ôm đưa đi, vừa bước đến siêu thị giữa đám đông người, tôi nhẹ nhàng bước đi để thể hiện sự oai nghi của người xuất gia khi đi vào nơi nhà thế, gởi đồ xong tôi đẩy chiếc xe mua hàng mà người ta thường sử dụng.

Trên con đường thênh thang đó, tôi vội dừng lại ngay khu vực bán mỹ phẩm để mua chai xà-phòng Clear mát lạnh bạc hà để dành sử dụng cho những ngày hè oi bức, cũng như để giảm bớt những hạt trân châu đỏ thắm mà đã làm tôi phải “giữa đêm thức dậy đánh đàn”, nhưng trong lòng toát lên vẻ ái ngại vô biên khi bước đi thật nhanh và nhẹ nhàng lấy khẽ, thì ôi thôi! Sau lưng vọng lại tiếng nói dịu dàng đầy chua chát của một người con gái:

-Sư mà cũng đi shopping, xài mỹ phẩm.

Thôi thế là thôi, tôi vội buông chai xà-phòng, quay lưng nhìn lại với nụ cười khả ái và bước đi trong lặng lẽ. Ôi! Người con gái kia ơi! Có hiểu chăng nỗi lòng nhà sư trẻ.

Đôi dép tổ ong thân thương đã thấm màu sương gió, và sắp bị đứt quai theo định luật vô thường của nó mà trở về với đất mẹ thân yêu.

Thế là tôi cũng bắt đầu phải thay đôi dép mới để sử dụng, tính bụng không biết phải đi đâu cho hợp tình hợp lý, rồi chợt nghĩ:

-Hay đi ra chợ mua cho rẻ, nhưng rồi lại thôi vì rút kinh nghiệm lần trước kẻo không thì lại vương mang nỗi sầu
-Sư mà cũng biết bon chen nơi chợ búa.

Lòng này ai có thấu cho chăng?

Thôi thì để hợp lòng nhân thế, tôi vội nhờ chú xe ôm chở đến tiệm buôn bán giày dép, vừa bước vào thấy cô nhân viên niềm nở đón tiếp:
-Chào sư, mời sư vào thử dép, ở đây hàng mới về đẹp lắm. Con sẽ chọn cho sư đôi nào sang trọng nhất, màu sáng nhất, sư mà mang vào thôi là sáng cả một góc trời.

Thấy cô niềm nở đón tiếp, tôi cũng vội an tâm đáp:
-Cô kiếm giùm sư đôi dép nào dành cho nam mà bền nhất, màu tối nhất và cuối cùng là phải rẻ nhất.
Thấy cô liền đổi sắc mặt, đi vào trong mang ra đôi dép như dành cho những tù binh của thời trung cổ, rồi trong bụng chợt nghĩ:

-Phải chăng, đây là hàng tồn kho của thập niên 90 còn sót lại. Nhưng thôi, có còn hơn không vì đây chắc là đôi dép bền nhất, màu tối nhất và rẻ nhất mà mình đã yêu cầu.

Thử xong, tôi hỏi:
-Giá bao nhiêu vậy cô? Cô suy nghĩ một hồi rồi đáp:
-Thấy sư tu hành tội nghiệp, nên con cũng không lấy thách làm gì?
-Nghe cô nói vậy cũng thấy an lòng. Rồi cô vội nói tiếp:
-Thôi, lấy sư 100 ngàn.

Nghe xong mà giật cả mình, tôi đáp:
-Cô ơi! Cái này ngoài chợ bán 15 ngàn 2 đôi thôi cô ạ!
Đi tu làm gì có tiền mà mua đôi dép tới 100 ngàn thưa cô.

Thương tình thì cô bán cho 20 ngàn thì sư sẽ lấy một đôi. Nói xong, cô nhìn tôi tròn hai đôi mắt long lanh sáng ngời và nói với giọng nói ngọt ngào: - Sư mà cũng biết trả giá.

Kết quả là tôi phải lặng lẽ ra đi trong nỗi niềm sầu kín để bon chen nơi chợ đời tấp nập mà tìm mua 2 đôi 15 ngàn, mặc cho thế sự có gièm pha:
-Sư mà cũng biết đi chợ bon chen với đời.

Vào một ngày đẹp trời, đang ở chùa hạnh phúc bên tiếng kệ lời kinh thì có một gia đình gia chủ đến chùa để nhờ Thầy trụ trì cử chư Tăng đi làm lễ An vị Phật tại tư gia. Thế là tôi được cắt đi để hướng dẫn làm lễ An vị, vừa bước tới ngôi nhà ngay trước mặt tiền đường, tôi vội đưa mắt nhìn lên thì hỡi ôi, nguyên một cái bảng hiệu quảng cáo to đùng:

- Tiệm hớt tóc Hoa Hồng Nhỏ
- Tại đây có: Nối tóc, uốn tóc, cạo mặt, nặn mụn, ráy tai, nhổ tóc bạc, làm móng.
Trọn gói thì được giảm 10%. Kính mời!

Thôi thế là thôi, tôi lặng lẽ bước vào ngồi đợi ngay chỗ ngồi của những vị khách đợi đến lượt mình để chờ gia chủ thiết trí bàn Phật, trong màu vàng huỳnh y chói sáng đang ngồi lặng lẽ ngay một góc tiệm mà chỉ biết cầu nguyện với Phật-đà cho con được bình an trở về. Kẻo không người ta đi đường bên ngoài nhìn vào mà phán:

-Sư mà cũng đi nối tóc, nặn mụn, làm móng... hay gì gì đó
-Thì thôi rồi, con chỉ biết khóc dòng trong nỗi oan ức đến nghẹn ngào.

Càng đợi, càng nóng ruột mà gia đình thí chủ cứ bảo:
-Sư cứ ngồi tự nhiên dùng nước đợi con, khi nào xong con gọi.
-Mô Phật, xin thí chủ hãy nhanh chân giùm tại hạ. Chứ kẻo không tại hạ lại vương mang nỗi sầu ta oán. Khi mai này có ai lỡ chụp ngay hình ảnh thân thương của một nhà sư đang ngồi trong tiệm uốn tóc nữ với dòng chữ quảng cáo to đùng tại tiệm Hoa Hồng Nhỏ mà đăng lên Facebook với dòng tâm trạng: - Hot News: Nghi vấn về một Nhà sư tại tiệm uốn tóc? - rồi có ai đó vì một chút buồn lòng với thế sự mà vào comment: - Sư sãi thời nay là thế, hay tu hành gì mà kỳ vậy trời. Đến khi báo chí giật tít, người người share và like từ thiện, rồi phóng viên tìm đến để phỏng vấn nhà sư trong bức hình hầu tìm cho ra lẽ, tôi chỉ biết cười nhẹ đáp:

-À! Ngồi chờ để làm lễ An vị Phật á mà.
Phóng viên hớt hải kinh hoàng, ăn năn sám hối, vội xin quy y Tam bảo với pháp danh là: Ngộ Không (Pháp danh của Tề Thiên Đại Thánh)

Còn hình ảnh thì người người vẫn san-sẻ với nụ cười hoan hỷ.
-Lạ hỉ...
CHIA SẺ: Thay vì chúng ta vội cho rằng: “Sư mà cũng yêu”… thì hãy mở lòng ra để tập nhìn sâu với một tâm hồn tươi mát, nhẹ nhàng, bao dung để có thể hiểu sâu trong sự thương kính thì chắc rằng người con gái kia sẽ vội nhận ra vị sư này đang e ngại khi tiến tới khu vực mỹ phẩm để lấy chai xà-phòng, để rồi cô vội bước đến lấy giùm sư, cho đến cô nhân viên kia sẽ nhẹ nhàng từ chối và khuyên sư nên ra chợ để kiếm mua đôi dép như sư đã nói:

-2 đôi 15 ngàn, và cuối cùng là gia đình gia chủ sẽ vội nhận ra sự e ngại đó mà chợt khép nhẹ cánh cửa lại khuất bóng đi hình ảnh của nhà sư thân thương hiền lành đang ngồi bên trong tiệm uốn tóc Hoa Hồng Nhỏ mà an lòng trì tụng những phẩm kinh cầu nguyện thiêng liêng. Ở đời,… cần lắm cái tập nhìn sâu và hiểu thấu - là thế.” (Thích Giác Minh Luật kể)

Lại thêm một truyện kể để minh-họa cho vấn đề bạn và tôi, ta đang “luận phiếm” sương sương cho qua ngày đoạn tháng, rất như sau:

“Một cậu con trai than thở với bạn học:
-Tuần trước bà cô tao đưa giấy mời họp họp phụ huynh để khiển trách hạnh kiểm của tao.
-Thế ba mày có đi không?
-Có!
Đã đi rồi sao hôm nay mày còn cầm tờ giấy mời họp nữa?
Cậu con trai nhăn mặt:
-Đây là tờ giấy bà cô tao mời má tao!
Bạn học ngạc nhiên hỏi:
-Về chuyện chi vậy?
Cậu trai trả lời:
-À…yêu!...thì giấy mời họp để bà cô tao than phiền về hạnh kiểm của ba tao!

Nói cho cùng, có kể truyện hoặc kể lể chuyện này hay bài “phiếm” nọ, cũng chỉ để mua vui một vài phút giây, như chủ đích của bài phiếm lai rai, phiếm dài dài, không hết chuyện.

Chuyện gì cũng thế, nói mãi rồi cũng phải hết. Duy, có chuyện thần học hoặc học về thần, là bạn và tôi, ta sẽ học mãi, bàn mãi rất khôn nguôi. Bởi, thần học đích thị là học về thần rất mông lung, trừu tượng, không bao giờ có dấu chấm hết.

Chấm hết đây, hay chấm và phết là chấm lại những dấu phết rồi chấm ở nhạc bản ta nghêu-ngao ở phía trước, rất như sau, rồi dùng đó làm kết đoạn cho bài phiếm hơi bị dài, hôm nay. Nghêu ngao những câu trong nhạc-bản không hề “phiếm”, mà rằng:

Cầm tay ta hát, hát khúc ca yêu đời cho người vui.
Với tình ta chan chứa, bao la trong bước đi trên đường đời.
Ơ kìa! chàng thi sĩ đang miên man đi tìm bao vần thơ.
Ơ kìa! nàng ca sĩ đang say sưa cung đàn cho đời mơ.
Tính tính tang tang tình lời thơ và ý nhạc.
Thắm thiết gieo cho người một ý niệm yêu đời.
Còn chi vui hơn đời nghệ sĩ chúng ta?
Nguồn vui phơi phới trên đôi môi xinh hồng bên ngàn hoa.
Chứ dù mưa hay nắng ta vui ca bên nhau muôn lời thơ.”
(Văn Phụng – bđd)

Trần Ngọc Mười Hai
Và những giòng “Phiếm” rất lai rai
Chảy dài nhiều năm tháng.
Rất hôm nay và mai ngày.