Tuesday, 27 January 2009

“Cho tôi được một lần nhìn trăng soi trọn tối”

Một lần nhìn mây ngủ quên trôi Một lần trót thương yêu ngàn lối Niềm tin xa về tới Ngời sáng trên lưng đồi.”

(Bảo Thu – Cho tôi được một lần)

(ĐNL 8: 18)

Có một lần, bần đạo được mời tham dự tiệc sinh nhật con của một thành viên ca đoàn nhà thờ, ở tỉnh lẻ. Tiệc nào, bao giờ cũng có ca, có hát. Có, đủ chuyện vui. Nhưng tiệc hốm ấy, mọi người đến chung vui bằng những bài ca rất “cây nhà lá vườn”. Cây gì lá gì, thì cứ có tiệc là có vui. Vui lần này, là người bạn ca viên hôm ấy đã dùng máy vi âm, hát lời ca trên bằng những câu thơ dí dỏm, đã được sửa:

“Cho tôi mượn một ngàn,

ngày mai đưa ngàn mốt,

một ngàn, ngày mốt sẽ đưa thêm.

Một ngàn, ngày kia đưa ngàn sáu,

Rồi nâng thêm ngàn tám

Ngày cuối, lên hai ngàn…”

Thật sự, ở đời làm gì có ma nào dám trả lời/trả lãi hậu hĩ, đến như thế. Anh ta hát, là hát để mua vui chế nhạo người vay kẻ mượn, thích lấy lời. Thích làm giàu, mà thôi. Thật tình, vấn đề đặt ra hôm nay, là: làm giàu làm khó, có nhiều tiền của, phải chăng là điều tốt, khiến ta vui? Và, anh bạn nói ở trên đã cố hát chỉ để nhắn nhủ người thích chơi lôtô/số đề, những xổ số, rằng: trúng số - số đề - độc đắc, như thế có vui không? Tiền có, để làm gì? Vui tươi cuộc đời, cần chăng nhiều đến thế? Nhiều tiền. Nhiều của. Nhiều đa đoan?!?

Sống giàu, sống dư dật vẫn đem đến cho ta, nhiều vấn đề. Vấn đề thấy rõ nhất, là lời nhắc trong Kinh Sách:

“Anh chị em hãy nhớ Đức Chúa,

Thiên Chúa của anh chị em,

vì Người ban cho anh chị em năng lực

tạo sự giàu có,

để Người giữ vững giao ước đã thề với cha ông anh chị em,

như anh chị em thấy hôm nay.

(ĐNL 8: 18)

Thấy, thì có lẽ ai cũng đều đã thấy. Duy có điều, là ít ai chịu hiểu và nhớ điều mình thấy. Và, cả điều mình được nhắc nhở, để dễ thấy. Phần đông những người ăn nên làm ra, thường hay nghĩ: chỉ nhờ tài năng mình sẵn có, nên mới có. Mới giàu. Và, một khi mình đã có, hà tất khó mà nghèo. Dù, nghèo đó là nghèo gì, kiểu gì đi nữa.

Mặt khác, sống giàu có hoặc của dư của để, còn tạo nên một số chuyện thật nhiêu khê. Khó nhiều bề. Nhiêu khê, là tạo nhiều khúc mắc cho xã hội, môi trường. Cho cuộc sống, của chính mình. Sống giàu có, còn kéo theo cả một vấn đề dễ bề thấy, nhất là: người người vẫn hay tự hỏi về lối sống của chính mình. Sống, cho ra sống. Sống tốt lành. Công bằng. Có gây ảnh hưởng gì đến người khác? Nhất là, người nhà Đạo?

Với nhà Đạo, là những người vốn từng nghe và thấy Thày Chí Ái chỉ quan tâm đến người thiếu thốn, nghèo hèn cả về của cải lẫn tinh thần. Không biết đến ngày mai. Thày Chí Ái, vẫn bận tâm chữa lành những người đui mù, què quặt. Và phong hủi. Ngài quan tâm, để con dân của Ngài nhìn đó mà bắt chước. Bắt chước Ngài, trong giùm giúp người cận lân, lẫn cận thân. Giùm giúp hết mọi người. Mọi sự.

Những ai nghe biết Chúa quan tâm nhiều đến loài người, sẽ nhận ra được chuyện thiết yếu, cho đời mình. Cần, đem niềm an vui đến với người khác. Không phải, chỉ mỗi nỗi niềm an vui có nhiều tiền, nhiều của. Dư dật. Mà, là an vui trong yêu thương. Trong ân cần, giùm giúp những ai đang có nhu cầu cấp bách, rất tuyệt vọng. Và, trở ngại lớn, đối với người nhiều tiền/nhiều của, là: họ khó mà thương yêu người nào khác, ngoài chính mình. Bởi, khi đã có quá nhiều tiền/nhiều của, thì khó mà đặt mình vào địa vị của người túng bấn, thiếu thốn. Khó, mà có được sự cảm thông. Vì cứ mải những thu và nhập. Thu nhập nhiều, mà chẳng muốn cho đi. Dù, điều mình cho, cũng chẳng làm giảm sút số lượng của cải mình dư dật.

Hôm nay, vẫn còn đó, nỗi niềm thôi thúc của lời Kinh Thư rất thánh, như:

“Người giàu có

khó mà vào được Nước Trời”

(Mc 10: 1/ Mt 19: 23/ Lc 18: 24 -27)

Nhận định này, Chúa muốn nhắn nhủ người nghe, rằng: sống giàu có/dư dật, có thể làm cho ta quên đi nhiều vấn nạn gửi đến với đời mình. Những vấn nạn, như: cuộc sống của người giàu đưa dẫn họ đi về đâu? Khi giàu, ta còn chú ý đến các sự kiện xảy đến trong đời mình? Sống giàu, sống sang vẫn làm cho người nhiều tiền của, càng phải nghĩ cách để sẽ không mất đi, dù một đồng. Một lối sống, tương tự truyện vui, ở bên dưới:

“Một thanh niên thuộc tầm cỡ “đại gia” bên nhà, bước vào ngân hàng nọ ở Nữu Ước. Anh yêu cầu được tiếp chuyện với nhân viên phụ trách mục vay mượn. Thoạt khi gặp, anh cho nhân viên biết: anh có việc phải đi xa chừng 2 tuần, cần vay một ít, chừng 5 ngàn đô. Không nhiều. Nhân viên nghe được, bèn ứng đáp:

-Thưa quý khách, chính sách của ngân hàng chúng tôi là: vay tiền, phải cầm thế bằng vật dụng trị giá tương đương hoặc gần bằng tiền mình vay.

-Tôi sẽ đưa anh xâu chìa khoá chiếc Ferrari tôi đang sử dụng, thế được không?

-Dạ bấy nhiêu là đủ. Bởi, xe này chúng tôi đánh giá ít nhất chừng $250,000 đô.

Đồng nghiệp ngồi cạnh, nghe chuyện thế chấp chiếc Farrari chỉ để vay mượn có $5000, thật rất lạ. Bèn cười mỉm. Cười chưa kịp, đã thấy nhân viên hỏi khách chỗ để xe:

-Thế xe của quý khách ở đâu, để tôi cho người đem cất giữ, như đồ thế chấp?

Hai người làm thủ tục nhanh gọn, rồi theo nhau đi lấy xe, đem cất giữ.

Hai tuần sau, “đại gia” trẻ quay trở lại ngân hàng để nhận xe. Mọi thủ tục đều nhanh lẹ. Tiền lãi cho vay, mất có $15 đô, rất rẻ. Nhậm lẹ. Rất chuyên nghiệp. Tuy nhiên, một đồng nghiệp trong ngân hàng bỗng thấy thắc mắc, bèn đến hỏi khách:

-Thưa ông, chúng tôi rất vui vì được phục vụ khách quý. Trong thời gian khách đi xa, chúng tôi kiểm tra thấy khách là “đại gia” thứ thiệt, vốn cả bạc triệu. Nhưng xin hỏi, sao khách lại chỉ mượn có $5000 và chịu thế chấp giá cả gấp 50 lần cao như thế?

-Chuyện nhỏ, cô ơi. Ngược lại, tôi xin hỏi: ở cái thành phố lớn như Nữu Ước này, có chỗ nào đậu xe trị giá cả trăm ngàn, vừa an toàn lại rẻ đến như thế, cơ chứ? Để rồi khi về lại, biết chắc là xe của mình vẫn nguyên vẹn, chẳng hư hao? Con người ta hơn nhau chỉ một cái đầu, thôi cô!

Sống và xử sự, theo kiểu “đại gia”/nhà giàu, kéo theo nhiều thứ so và sánh. So, với cuộc sống của người ở nước đang mở mang. Sánh, với những “vị” nhiều tiền/nhiều của, hơn cả mình. So và sánh, sẽ thấy nhiều bức xúc, rất hỏi han. Hỏi là hỏi, rằng: công bình chăng, khi người thì dư thừa, đồ tiêu dùng không hết, còn vứt bỏ. Kẻ, thì thiếu thốn, chỉ mỗi bát cơm đạm bạc, đã thấy khó.

Ở trời Tây, chỉ cần dạo quanh sông lạch/cận duyên, ai cũng thấy bồng bềnh đủ mọi thứ, do con người vứt bỏ. Đồ vứt bỏ, có thể nuôi sống đoàn quân nghèo, cả tuần lễ. Ở trời Tây, bây giờ, lại đang có thêm nhiều mối ưu tư về “khí hậu đổi thay”. Ưu tư, mà các “đại gia” nhà ta, ít đặt thành vấn đề. Vẫn cứ lê thê đua đòi sắm sửa, đủ mọi thứ vật dụng rất đắt tiền. Những là, truyền hình “plasma”, “di động” đắt giá. Tất cả, đều đã ảnh hưởng lên nguồn năng lượng, hâm nóng môi trường sống, cả địa cầu.

Nguy hơn cả, vẫn là chuyện: ngày hôm nay, người người không còn bức xúc/lo âu về những gì Chúa đã nói. Chúa nói, trong Thánh Kinh. Chúa nói, qua cuộc sống. Nơi mọi người. Chí ít, là lối sống của người giàu sang, hay hèn kém. Và điều Chúa muốn nói, là: khi sống dư dả và thừa mứa, ta ra như chẳng còn để tâm đến những gì xảy đến, với mọi người. Chẳng đoái hoài, người quanh ta. Cũng cần sống.

Kinh Sách kể lại, truyện người giàu lo chất chứa gạo thóc, bạc tiền vào kho lẫm. Họ hoạch định, để nhỡ về sau, nhằm khi đói kém còn biết mà xoay sở. Nhưng, cái dở của người nhà giầu, là quên rằng: ngay hôm ấy, họ có thể ra đi bất cứ lúc nào, mà chẳng đem theo được gì về thế giới bên kia.

Trong Kinh thánh, những người sống bên lề xã hội thường đề cao cảnh giác, biết vâng nghe điều Chúa dạy. Họ cởi mở, đón nhận tình thương của Đức Chúa. Họ vốn đã nghèo,đâu còn gì để lo mất. Họ, là những người biết nghe theo Lời. Đem bán đi tất cả để theo Chúa. Trên mọi nẻo đường, gần xa. Và bởi, không còn gì để có thể chất chứa vào kho lẫm, nên họ đã tùy thuộc vào Đức Chúa, nhiều hơn. Những người như thế, thấy rằng mình nên để tâm đến sự sống, và nỗi chết. Và từ đó, dễ nhận đón tình yêu Chúa, hiến tặng họ. Dễ thích nghi với cách sống rất mới, họ thật sự được Chúa dẫn dắt.

Cùng với thánh Phao-lô, các nhà thuyết giảng mọi thời vẫn khuyên nhủ người có của ăn/của để, hãy thân tặng vài phần trăm thặng dư ấy, cho người nghèo. Là, những người đang thật sự cần đến. Giờ đây, người ta không còn coi chuyện thiếu thốn nghèo hèn như hiện tượng tự nhiên xảy đến. Mà là, do con nguời ích kỷ, mà ra. Do những người như “đại gia” chỉ biết ăn chơi phè phỡn. Chỉ nghĩ đến mình mình. Sống chết mặc bay. Tiền thày bỏ túi. Mà, túi của họ là túi ba gang, không bao giờ cạn.

Hệt như thế, người giàu có/dư dật, cũng chẳng nhưng không, trời đem đến. Ở Cựu Ước, các tiên tri đã nói thay cho Chúa. Các ngài hứa, Thiên Chúa sẽ đổ đầy những sữa và mật ong. Nhưng, đổ là đổ, cho hết mọi người, chứ không chỉ rơi chảy vào túi ”ba gang” của đại gia/nhà giàu. Xem như thế, người giàu cũng như người thường bậc trung, ta vẫn có thể hợp tác để làm sao cho hết mọi người đều có của ăn/cái mặc, cùng đồng bàn. Không còn đói. Không lạnh căm, những rét mướt.

Hôm nay đây, ta có thể cùng với Hội thánh, làm công việc thiện nguyện để người người hưởng mọi ân sủng, những sữa và mật ong, do các đại gia/người công chính, đến trao tặng. Cả đến, người giàu có/dư dả, những Bill và Melinda Gates, đã biết tìm biết giúp những người giàu có/dư dả và nghèo hèn, biết nhìn vào chính mình. Nhìn về thế giới chung quanh. Để nhận ra, người nghèo khó tuyệt vọng, và tất cả sẽ hợp quần thay đổi cuộc sống. Môi trường sống. Thay đổi, để: người người sẽ không còn ham chuộng hàng hiệu, xe mới. Sẽ không chỉ lo nghỉ ngơi hưởng thụ, nữa. Nhưng, đã tìm đến những gì sâu sắc. Giá trị. Để rồi, cả và thế giới sẽ sống trong vui tươi. Vui rồi sẽ hát những câu ca, khá giá trị:

“Cho tôi được một lần

nhìn quê hương đợi sáng

Một lần, nhân nghĩa sống lên ngôi

Người người, cùng chung vui một lối

Đời thôi không lừa dối

Vì đã yêu thương rồi.” (Bảo Thu – bđd)

Yêu thương và giùm giúp, như Lời Thày vẫn bảo ban:

“Hãy về mà bán đi mọi của cải

rồi đến theo Tôi.”

(Mt 19: 21)

Theo tôi hay theo Ngài, là theo một đường lối rất êm ả. Không còn những ưu tu, u uất. Nhưng, vẫn thoải mái. Nhẹ nhàng - an hạ, như lời minh hoạ, ở bên dưới:

“Một người giàu,đang ở vào phần cuối cuộc đời, rất đau yếu. Ông lo ngại, về những gì sắp xảy tới. Về cõi đời, sau khi chết, bèn gạn hỏi vị thày thuốc lo cho ông:

-Thưa bác sĩ, tôi thật tình lo ngại về những tháng ngày sau khi chết. Xin cho biết, có những gì, ở bên kia?

-Quả thật, tôi chẳng biết!

-Người có Đạo như ông mà cũng nói là không biết những gì xảy ra bên kia thế giới nữa sao?

Vị bác sĩ, cầm quả nắm cánh cửa ra vào, phía bên kia khung cửa, có tiếng loạng xoạng như cào gãi, có tiếng rú. Một lúc sau, khi cánh cửa vừa mở, có chú chó con chồm tới nhảy vào lòng vị bác sĩ ra điều thú vị, hạnh phúc lắm. Quay về phía bệnh nhân, bác sĩ hỏi:

-Ông có nhận xét về con chó của tôi không? Nó chưa vào phòng này bao giờ cả. Nó chẳng hề biết có gì ở bên trong, sau cánh cửa. Nó chẳng biết có gì, ngoài chuyện biết chắc rằng chủ của nó đang có mặt ở đây, ở đó. Và khi cảnh cửa mở vào thế giới bên trong, hoặc bên ngoài, là nó nhảy xổ vào người chủ, chẳng hãi sợ. Tôi biết rất ít những gì xảy đến sau khi chết. Nhưng tôi biết chắc một điều… là: Chủ Thày của tôi đang ở đó. Như thế cũng đủ.”

Vâng. Như thế cũng đủ. Quá đủ, là đằng khác. Bởi chỉ mỗi niềm tin, đã quá đủ cho ta. Cho mọi người. Chẳng cần hát thêm câu:

“Xin cho tôi được một lần

nhìn đàn chim trắng bay

dập dìu qua đó đây

ngày đó được nghe súng im hơi

đời thôi oán thôi hờn

mến thương cùng kiếp người.” (Bảo Thu – bđd)

Thật ra thì súng đã im hơi, từ lâu. Nhưng, đời thôi oán thôi hờn, vẫn chưa thấy. Chứa thấy được, là bởi tôi và bạn, có thể là ta còn quá nhiều ưu tư, với bận rộn. Bận và ưu, về những tham sân si, mà chưa mở lòng ra đủ để tìm đến nơi Thày Chí Thánh, Đấng ủi an.

Trần Ngọc Mười Hai

Vẫn muốn mình

Và bạn mình

Thôi không còn ưu tư.

Buồn chán.

1 comment:

phu nguyen said...

Hay quá.
Có lẻ ngày nào đó cháu phải "mượn" ý này để chia xẻ tinh thần Bảo Quản (stewardship)với mọi người trong gia đình.

"Bởi chỉ 1 niềm tin, đã quá đủ cho ta"