Saturday, 12 September 2015

“Mặt trời, mặt trời đã lên!”




Chuyện Phiếm đọc trong tuần 25 thường niên Năm B 22/9/2015

“Mặt trời, mặt trời đã lên!”
Một ngày, một ngày đã qua rồi!
Từng vùng từng vùng lá xanh.
Rộn ràng, rộn ràng tiếng cười nói.
(Trịnh Công Sơn – Còn Thấy Mặt Người)
(Mt 22: 2-10)
            Chuyện phiếm hôm nay, nó thế này: Hôm ấy, một ngày mùa Đông ở Úc, tôi theo gia đình bé nhỏ lái xe đi về vùng sâu vùng xa, nơi tổ-chức buổi Nhạc Đồng Quê mỗi năm ở Tamworth, Sydney lại được nghe nhạc Trịnh Công Sơn có những lời ca sau đây:

“Mặt trời, mặt trời đã lên!
Một ngày một ngày đã qua rồi.
Từng vùng từng vùng nắng trong.
Một ngày một ngày biết ơn đời.

Từng ngày thấy mặt trời.
thấy mọi người lòng đã thấy vui.
từng đêm tối ngồi chờ đợi.
từng đêm tối ngồi chờ đợi.
chờ từng sớm mai thấy lại mặt người.”
(Trịnh Công Sơn – bđd)

Thú thật với quý vị đang đọc giòng chữ ở đây, rằng: vào mùa Đông u tối thế này mà lại được nghe câu hát như thế, thì có ủ-dột như người sắp chết cũng phải sống lại như ai đó, rất dũng cảm. Dũng cảm nhất, là khi ca-sĩ hát câu: “còn nhìn thấy con người” “tình cờ biết em”, “Iạ lùng biết trần gian”, vv...
Ôi chao là lời hát, rất đưa con người vào tâm-trạng của mùa Đông, trong đó có “từng đêm tối ngồi chờ đợi”. Chờ đợi mãi rồi cũng thấy người nghệ sĩ hát thêm câu này “cuộc đời này đà có em”, và “từng ngày từng nhớ ơn đời”.
Không chỉ mỗi thế. Nghệ sĩ họ Trịnh cho ca sĩ hát thế rồi, lại còn bồi thêm bằng những câu như sau:

“Mặt trời, mặt trời đã lên!
Còn nhìn còn nhìn thấy con người.
Một ngày tình cờ biết em.
Là ngày lạ lùng biết trần gian.

Mặt trời, mặt trời đã lên.
Còn nhìn còn nhìn thấy con người.
Cuộc đời này đã có em.
Từng ngày từng ngày nhớ ơn đời.”
(Trịnh Công Sơn – bđd)

À thì ra là như thế. Hễ có “Một ngày tình cờ biết em”, là thấy ngay sau đó: “Là ngày lạ lùng biết trần gian”, rồi lại “còn nhìn thấy con người”, nên mới bảo: “Cuộc đời này đà có em”, Từng ngày từng ngày nhớ ơn đời.”…
Hôm đi về miền quê xa vắng ấy, bần đạo lại tự hỏi: “Một ngày tình cờ biết em” và biết anh như thế rồi, sao còn bảo: “cuộc đời này đã có em”, “từng ngày từng ngày nhớ ơn đời”, chứ không thấy nói: nhớ ơn trời, và ơn người đâu?
Tự hỏi, là hỏi thế chứ đến bao giờ mới nhận được câu trả lời của người viết nhạc mới hôm nào vừa viết đây, nay khuất bóng. Thôi thì, nay bần đạo đi một vòng phiếm loạn chuyện đạo chuyện đời, để coi xem trong Đạo/ngoài đời có ai trả được một lời tương tự chăng.
Nhưng, trước khi đi vào vùng trời những luận và “phiếm” như thế, nay mời bạn và mời tôi, ta cứ nghe thử truyện kể nhè nhẹ mà thư-giãn để rồi có sức mà lý sự, luận bàn. Truyện để kể, là kể như sau:

“Hôm ấy, có người mẹ nọ bảo với anh con trai trưởng của cụ, rằng:
-Này con, nay con đã gần 40 tuổi đầu rồi đấy. Lấy vợ đi, kẻo sau này ăn cơm xong, có muốn xỉa răng cũng không có người lấy tăm cho xỉa đâu!
40 năm sau, chàng trai ngày ấy nay trở-thành ông già 80 tuổi nằm ôm đầu, hai tai nhét chặt đầy những bông gòn, rồi than thở:
-Ôi! Chỉ vì một cái tăm mà thân ta ra khốn khổ đến thế này đây!”

Chả biết cụ ông 80 nay khốn khổ đến thế nào? Có phải vì cụ cũng thấy “đời còn có em”, hoặc ngày ngày lại cứ thấy “Mặt trời, mặt trời đã lên” không? Mặt trời có lên hay không ở đâu đó, chứ đừng lên trong nhà trong cửa sẽ hâm nóng mọi người đến độ các vị ấy cứ phải “ôm đầu” hoặc “nhét bông gòn đầy tai” vì sao đó, mới được.
Có “Ôm đầu” hoặc “nhét bông gòn vào tai”, nhiều khi chỉ vì ngày ngày cứ nghe miết người em nhỏ hoặc bạn đời/bạn tình già kể mãi chuyện đời nghe hoài đến phát chán.  
“Nhét bông gòn vào tai” hay cứ lặng lẽ “ôm đầu” không buồn nghe chuyện gì nữa, có thể vẫn là động-thái của nhiều người, cách riêng là những vị chỉ thích nói chứ không thích nghe hoặc làm. Hoặc, cũng có thể là vì các vị này cứ phải nghe mãi câu chuyện đời, đến chán phèo rồi nhức đầu?
Nói tóm lại, có “nhét bông gòn vào tai” hay “ôm đầu”/bứt tóc đôi khi chỉ là thói quen khó bỏ khi bị ai đó chê trách, mắng mỏ những điều mình làm vì thói quen, hay vì giận đời không tên, chẳng còn nhớ. Chỉ nhớ mỗi chuyện đời, nơi câu hát nghe quen, vẫn ca rằng:

“Mặt trời, mặt trời đã lên!”
Một ngày, một ngày đã qua rồi!
Từng vùng từng vùng lá xanh.
Rộn ràng, rộn ràng tiếng cười nói.”
(Trịnh Công Sơn – bđd)

Thôi thì, nay mời bạn và mời tôi, ta đi thẳng vào chủ đề bàn luận về đời người có những tháng ngày mình chưa trỗi dậy, đã thấy “Mặt trời, mặt trời đã lên”, đến hết hồn.
Về đời người, ngày nào mà chả thấy “Mặt trời, mặt trời đã lên”, chốn ngút ngàn. Cuộc đời người, với nhà Đạo, lại vẫn có ý-nghĩa rất hay-ho ở “chốn Nước Trời” có vua cha cứ mở tiệc linh-đình rồi còn mời mọi người tham gia đi vào “Tiệc Bàn rộng mở” bằng cử-chỉ rất rộn ràng niềm vui, như thể bảo:

“Nước Trời cũng giống như chuyện một vua kia mở tiệc cưới cho con mình.
Nhà vua sai đầy tớ đi thỉnh các quan khách đã được mời trước,
xin họ đến dự tiệc, nhưng họ không chịu đến.
Nhà vua lại sai những đầy tớ khác đi,
và dặn họ:
"Hãy thưa với quan khách đã được mời rằng:
Này cỗ bàn, ta đã dọn xong, bò tơ và thú béo đã hạ rồi, mọi sự đã sẵn.
Mời quý vị đến dự tiệc cưới!"
Nhưng quan khách không thèm đếm xỉa tới, lại bỏ đi:
kẻ thì đi thăm trại, người thì đi buôn,
còn những kẻ khác lại bắt các đầy tớ của vua mà sỉ nhục và giết chết.
Nhà vua liền nổi cơn thịnh nộ,
sai quân đi tru diệt bọn sát nhân ấy và thiêu huỷ thành phố của chúng.
Rồi nhà vua bảo đầy tớ:
"Tiệc cưới đã sẵn sàng rồi,
mà những kẻ đã được mời lại không xứng đáng.
Vậy các ngươi đi ra các ngã đường,
gặp ai cũng mời hết vào tiệc cưới."
Đầy tớ liền đi ra các nẻo đường, gặp ai, bất luận xấu tốt, cũng tập hợp cả lại,
nên phòng tiệc cưới đã đầy thực khách.”
(Mt 22: 2-10)

Với nhà Đạo, có vị khi hát câu “Mặt trời, mặt trời đã lên”, lại đã hiểu: đó là câu “Nước Trời gần kề”! mà bậc thánh-hiền khi xưa từng loan báo.  Có vị khác, lại nhân cơ-hội hiểu và bảo rằng: Vương Quốc Nước Trời, không chỉ đang gần kề, mà đã có ngay ở đây, lúc này.
Với nhân-sĩ nhà Đạo thuộc tầm-cỡ thày dạy, lại đã hiểu và cắt nghĩa “Vương-Quốc-Nước-Trời” là “Tiệc Bàn Rộng Mở”, ở trong đó mọi người vẫn nhận phần quà ngang-bằng/đồng-đều, từ Đức Chúa và không qua một trung-gian nào. Đấng bậc ấy, từng diễn-gải quan-niệm rất nên hiểu bằng lời lẽ, sẽ như sau:

“Thế-giới này, Ngài đã cống-hiến và sống-thực đời Ngài bằng một thị-kiến thay cho mọi sự. Và, Ngài mời gọi mọi người hãy sẻ-san sự sống của mình với cộng-đoàn có chữa-lành miễn phí và cùng ăn cùng uống với nhau, sẻ san cho nhau hết mọi sự, trong cộng-đoàn thân-thương gồm những người chủ-trương sống công-bằng với nhau và với Chúa.

Với đàn bà, con trẻ hoặc nam-giới cùng những người bị phong/cùi hoặc tật nguyền, những kẻ nghèo-đói/túng-bấn, Ngài mời họ đến với Ngài ăn chung uống chung, để được chữa-lành và nhận-lãnh kinh-nghiệm sống từ người khác.

Cộng-đoàn mới Ngài tạo-dựng là Vương-Quốc-Nước-Trời, tức: thế-giới sinh-động trong đó mọi người sống ngang bằng/đồng đều như nhau trong mọi tình-cảnh, cả vào lúc Thiên-Chúa (chứ không phải hoàng-đế La Mã) đã và đang trực-tiếp quản-cai thế-trần này. Điều đó có nghĩa: mọi sự đều thuận theo ý Chúa ở thế-trần này cũng như thiên-quốc.

“Thiên-quốc” Ngài thiết-lập, mang khuôn-thước đúng-đắn, đích-thực. Còn, thế-trần này mới thật nhiều chuyện. Chính vì lý-do đó, Đức Giêsu không chỉ nói đến Vương-Quốc-Nước-Trời mà thôi, nhưng Ngài còn sống-thực sự-thật ấy nữa. Ngài vun/xới thị-kiến Vương-Quốc-Nước-Trời ngay bên trong xã-hội Ngài sống. Điều này, đã khiến Ngài trở-thành nhà Cách-mạng lừng-danh, lỗi-lạc. Cách-mạng Ngài hiện thực, không có chiến-tranh, dành quyền nhưng là xã-hội rất ổn-định.

Ngài chết vì thị-kiến Vương-Quốc-Nước-Trời vĩ-đại. Ngài thách-thức lề-lối sắp-xếp mọi sự trên/dưới nơi thế-giới Ngài từng sống cùng và sống với. Việc này, khiến Ngài rơi vào trạng-huống có thể bị bắt bất cứ lúc nào. Và, việc Ngài tuyên-bố dẹp/sập Đền thờ đang vững như trụ đồng, tạo hậu-quả ngay tức thì, đã khiến giới cầm-quyền La Mã và Do thái đã phải tìm đủ mọi cách chống-báng Ngài. Ngay như chúng ta đây, cũng thấy khó mà tưởng-tượng ra tình-huống ‘nới rộng vòng tay’ mà Ngài từng tỏ-bày với đám dân quê hèn-hạ, khiến Ngài bị bách-hại ngay tại Giêrusalem vào thời Caipha và Philatô, đến như thế.

Thế nhưng, ta không thể ngờ được, là: những gì từng khiến giới cầm-quyền ra lúng-túng, lại do đám dân quê nghèo/hèn người Do-thái tác tạo. Những ai, cảm-nhận quyền-uy của Thiên-Chúa qua chung sống với Ngài, vẫn tiếp-tục trải-nghiệm sự thể như thế, cả sau khi Ngài quá vãng. Nay, uy-lực của Ngài không còn bị hạn-chế bởi thời-gian và không-gian nữa; nhưng đã nên hiệu-lực cho người gặp gỡ Thiên-Chúa qua Đức Giêsu.

Đó, là lý-do khiến sử-gia trung-lập Do-thái là Flavius Josephus đã khéo-léo ghi lại sự-kiện xảy ra hồi cuối thế-kỷ thứ nhất, khi ông nói: “Những người yêu thương Ngài ngay từ đầu, sẽ còn tiếp tục thương-yêu Ngài như thế mãi. Đến hôm nay, nhóm Kitô-hữu, tức những người mang Danh Ngài vẫn không hề biến-dạng, bao giờ hết.”

Đó, là ảnh-hình tôi có về Đức Giêsu Lịch sử. Bằng động-thái cống-hiến chữa-lành miễn-phí và sự việc cùng ăn chung uống chung với Ngài tại “Tiệc-Bàn-Mở-Rộng”, Ngài loan-báo, kiến-tạo cộng-đoàn quyết nói tiếng không với hệ-cấp xã-hội theo hệ-cấp chủ/nô ở nơi Ngài sinh sống.

Sợ rằng, Ngài bị mọi người coi như Đấng trung-gian chốn bán-buôn/thương-mại đặt ra cho một Đức Chúa rất mới lạ, Ngài lại đã liên-tục tiến về phía trước, rất không ngừng. Ngài không bao giờ là trung-gian/môi giới theo nghĩa nào hết.

Nói cho đúng, Ngài là Đấng loan-báo cho mọi người biết: không trung-gian/môi-giới nào khả dĩ hiện-hữu nơi con người và với con người, hoặc giữa con người với Chúa, được hết. Nói khác đi, Ngài loan-báo Vương-Quốc-Nước-Trời không có trung-gian/môi-giới theo kiểu bán-buôn ở phố chợ hoặc bất cứ nơi nào khác.” Xem Gs Jogn Dominic Crossan, Who is Jesus, Westminster John Knox Press 1996, tr. 135-136)

Xem như thế, ta cũng nên hiểu cuộc đời này đều vẫn thấy Mặt trời, mặt trời đã lên” hoặc bừng sáng với con người. Bừng và sáng, cả vào khi mỗi người và mọi người thấy chán nản, vô vọng hoặc tuyệt-vọng thế nào đi nữa, vẫn không buồn.
Quyết thế rồi, này mời bạn và mời tôi, ta nghe thêm lời trần tình của ai đó được “búng” lên điện-thư/trang mạng rất nhiều lần, có lời kể như sau:

Ai trong chúng ta cũng mong muốn sống một cuộc đời thành công và hạnh phúc,
nhưng điều đó không phải tự nhiên mà có được.
Nếu bạn muốn có một cuộc sống tốt đẹp hơn, hãy ghi nhớ 20 điều dưới đây:

 1. Bạn sinh ra không phải để làm hài lòng tất cả mọi người.
Vậy nên đừng quá bận tâm tới những gì người khác nói về bạn, hãy cứ là chính mình.
2. Nếu bạn muốn đạt được những thứ bạn chưa từng có,
bạn phải làm những điều bạn chưa từng làm.
3. Nếu bạn tin rằng những đường chỉ tay nói lên số phận của bạn
thì bạn cũng đừng quên rằng, chúng cũng chỉ nằm trong lòng bàn tay bạn mà thôi.
4. Cuộc sống luôn cho bạn cơ hội thứ hai. Nó được gọi là ngày mai.
5. Toàn bộ đại dương cũng không thể làm đắm được một con tàu
trừ khi nước ngập vào trong. Tương tự, toàn bộ những gì tiêu cực trên đời
cũng không thể nào hạ gục được bạn trừ khi bạn cho phép nó thấm vào người mình.
6. Hãy học cách trân trọng những gì bạn đang có trước khi thời gian
dạy cho bạn biết trân trọng những gì bạn đã từng có.
7. Chính trải nghiệm chứ không phải thứ gì khác, là thứ làm nên con người bạn.
8. Hãy ở bên người làm cho bạn cười, ngay cả khi bạn mệt mỏi, không vui.
9. Đừng vội vàng từ bỏ người mà bạn yêu thương,
bởi tình yêu đâu phải ai cũng may mắn tìm được nhau.
10. "Hãy đếm số tuổi của bạn bằng số bạn bè, chứ không phải số năm.    Hãy đếm cuộc đời của bạn bằng nụ cười chứ không phải những giọt nước mắt." - John Lennon
11. Không có ai hoàn hảo cả. Đó là lý do tại sao bút chì có cục gôm.
12. Thứ đắt giá nhất trên đời này là lòng tin. Để có được có khi cần rất nhiều thời gian, nhưng để đánh mất thì chỉ cần vài giây ngắn ngủi. 
13. Một cái đầu đầy nỗi sợ hãi sẽ không còn chỗ trống cho những ước mơ.
14. Tiền xu luôn gây ra tiếng động, nhưng tiền giấy lại luôn im lặng.
Bởi vậy, khi giá trị của bạn tăng lên, hãy giữ cho mình khiêm tốn và ít nói đi.
15. Đôi khi bạn phải tự mình đứng dậy và bước tiếp, bởi không ai làm điều đó thay bạn đâu.
16. "Tôi không biết chìa khóa của thành công là gì, nhưng tôi biết chìa khóa của thất bại
là cố gắng làm vừa lòng tất cả mọi người." - Bill Cosby
17. "Sống trong đời sống cần có một tấm lòng." - Trịnh Công Sơn [Để gió cuốn đi]
18. Mỗi ngày hãy sống như thể đó là ngày cuối cùng của bạn.
19. Khóc cũng sống, cười cũng sống. Tại sao ta không chọn nụ cười để sống?
20. Thứ quý giá nhất đối với mỗi người không phải là tiền bạc hay địa vị,...
mà chính là sức khỏe. Bởi vậy, hãy quan tâm tới sức khỏe trước khi quá muộn bạn nhé!”

Nghe thế rồi, nay lại mời bạn mời tôi thêm lần nữa, ta nghe nhạc sĩ họ Trịnh qua một bài hát khác, lại cũng muốn mọi người trong đời suy-tư về cuộc đời có niềm an vui, phấn chấn với lời ca sau đây:

Xin cho mây che đủ phận người”
Xin cho tôi một sáng trời vui
Xin cho tôi đến tận nụ cười
Cho tôi quên một nấm mộ tươi
Xin cho tôi xin vạn lần rồi
Một góc này chỉ biết rong chơi.

Xin cho tôi yên phận này thôi
Xin cho tôi yên ngủ một ngày
Xin cho đêm không có đạn bay
Xin cho chim góp nhạc về trời
Xin cho tôi là kiếp của mây
Xin cho tôi ra khỏi cuộc đời
Để bao giờ trời đất yên vui
Xin cho tôi xin lại cuộc đời
      (Trịnh Công Sơn – Xin Cho Tôi)

            Dù có xin nhưng chưa được, ta cứ hát mãi những câu tựa như thế sẽ thấy đời vui như sau:
 
“Cho tôi đi xây lại chuyện tình
Cho tôi đi nâng dậy hòa bình
Cho tôi đi qua tận gập ghềnh
Nhìn giòng máu trong tim anh
Cho tôi xin tay mẹ nồng nàn
Cho tôi nghe chân trẻ rộn ràng
Cho quê hương giấc ngủ thật hiền
Rồi từ đó tôi yêu em.

Xin cho tôi nguyên vẹn hình hài
Cho tôi nghe lời hát cỏ cây
Xin cho tôi quên phận tù đày
Xin cho tôi là thoáng rượu cay
Xin cho tôi xin cả cuộc đời
Một hôm nào trẻ hát trong nôi
Xin cho tôi xin chỉ một ngày.”
(Trịnh Công Sơn – bđd)

Tắt một lời, cuộc đời người và đời chính ra gồm toàn những ngày vui, hết biết. Chưa thấy vui, hoặc chẳng thấy gì là “Mặt trời, mặt trời đã lên”, có thể vì mắt tôi và mắt bạn bị quáng gà hay “cườm” nặng nên mới thế. Dù có thế, vẫn cứ vui vì biết rằng đời mình và đời người vẫn luôn là chuỗi ngày vui, ở Vương Quốc Nước Trời có “Tiệc Bàn rộng mở” ở ngay đây, cho mọi người.

Trần Ngọc Mười Hai
Vẫn cứ cầu và cứ xin
Cho mình và cho người
Thấy được Mặt Trời đã lên
Với chính mình.     

 

Monday, 7 September 2015

“Đêm xuống dần, giọt sương rơi trên áo anh,”




Chuyện Phiếm đọc trong tuần 24 thường niên Năm B 15/9/2015

“Đêm xuống dần, giọt sương rơi trên áo anh,”
con phố dài, bàn chân anh qua lặng lẽ.
Thương nhớ người, tình yêu kia đâu dễ quên,
để trái tim xót xa cô đơn từng đêm.”
(Nhật Huy - Như Giấc Mơ Qua)
(2 Phêrô 3: 14-15)
            Lại phải thú thật với bạn đạo và bạn đọc khắp nơi, rằng: tác giả viết nhạc bản này, đối với bạn đạo thật “là lạ”. Lạ, cả tên tuổi lẫn ý/lời của giòng nhạc, ông còn hát, như sau:

“Em với người dìu nhau đi qua con phố quen,
đâu biết rằng mình anh trông theo lặng lẽ.
Xin dối lòng để anh quên đi bóng em,
dù trái tim vẫn kêu tên em từng đêm.
Ngày n            ào mình hẹn ước đắm đuối thiết tha,
mà người tình một phút đã thấy quá xa.”
(Nhật Huy – bđd)

            Có lần bần-đạo đây kể lại lời vị thày dạy từng bảo: “Bà Maria Magđalêna là một nữ thừa-tác-viên năng-nổ thời của Chúa, chứ không là cô gái điếm-đàng như thánh Grêgôriô Cả giảng ở nhà thờ đâu…” thì anh bạn nghe rồi, bèn phán rằng: “Ngài là Giáo-hoàng lại được Giáo-hội phong thánh thì phải đúng hơn ông thày của bạn chứ!”   
Nhiều năm sau, bần-đạo lại khám-phá ra rằng: hồi đầu thiên-niên-kỷ thứ 3, giới khảo-cổ đã khám-phá cuốn “Tin Mừng theo thánh Maria Magđalêna”, bèn cứ “cấu bụng” mà tự nhủ: Giáo-hoàng đúng hay nhà khảo-cổ đúng đây?
Nay, đọc được ý của đấng bậc vị vọng ở chốn “chóp bu” vẫn nhắc nhở người nghe/học dạy Giáo-lý Gia-đình mỗi Thứ Tư hàng tuần, như sau:

“Thật vậy, tiếng vãn than thường được nghe thấy nhất của Kitô hữu liên-quan đến thời-gian đó là: "Tôi cần phải cầu nguyện hơn nữa...Tôi muốn làm thế nhưng tôi thường không có giờ!!!!". Chúng ta luôn nghe như vậy.
Niềm tiếc xót này thật chân thành, vì tâm can con người luôn tìm đến nguyện cầu, dù trong vô thức; và nếu không có giờ cầu-nguyện thì họ thấy bồn-chồn khắc-khoải. Tuy nhiên, để có giờ cầu-nguyện, cũng cần vun trồng nơi tâm-hồn một tình yêu "nồng nàn" đối với Thiên Chúa đầy cảm mến.
Chúng ta hãy tự hỏi mình một vấn đề rất đơn giản. Cần phải tin vào Thiên Chúa với tất cả tâm can của mình; cần phải hy vọng rằng Ngài sẽ giúp chúng ta trong những cơn khốn khó; cần phải cảm thấy có nhiệm vụ cảm tạ Ngài. Tất cả những điều ấy đều tốt lành. Thế nhưng chúng ta cũng có yêu mến Chúa của ta không?
Ý nghĩ về Thiên Chúa có tác động chúng ta không, có làm ta bàng hoàng không, trở nên dịu dàng không? Chúng ta nghĩ đến việc công-thức-hóa Giới Luật trọng đại là thứ luật bao gồm mọi luật khác, đó là "Các người phải kính mến Chúa là Thiên Chúa các ngươi hết lòng hết linh hồn và hết sức ngươi" (Đệ Nhị Luật 6:5; Mathêu 22:37).
Công-thức này sử-dụng ngôn-từ mạnh mẽ của tình yêu, hướng về Thiên Chúa. Đó, tinh-thần cầu-nguyện trước hết là ở chỗ này. Và nếu nó ở chỗ này thì nó liên tục ở đó và không bao giờ rời bỏ đó. Ta có thể nghĩ về Thiên Chúa như Đấng âu yếm ôm lấy ta trong cuộc đời chứ không phải thứ gì khác không? Một niềm âu yếm mà không gì, kể cả chết chóc, có thể tách biệt chúng ta ra khỏi nó?”
Hay ta chỉ nghĩ về Ngài như là một Hữu-Thể cao cả, như Đấng Uy Quyền làm được mọi sự, như Vị Thẩm Phán kiểm-soát mọi hành động? Dĩ nhiên, tất cả điều này đều đúng; thế nhưng, chỉ khi nào Thiên Chúa là cảm xúc của mọi cảm xúc nơi ta thì ý nghĩ về những điều ấy mới trọn vẹn ý nghĩa.
Bấy giờ, ta thấy sung sướng, đồng thời cũng bị bối rối, vì Ngài nghĩ đến ta và nhất là Ngài yêu thương ta! Điều ấy không là những gì gây ấn tượng sao? Không ấn tượng sao, khi Thiên Chúa chăm sóc ta bằng mối tình của Người Cha? Thật là đẹp! Ngài có thể tỏ mình ra như là một Hữu Thể Tối Thượng, ban bố các Giới Luật của Ngài và chờ đợi thành quả.
Trái lại, Thiên Chúa đã và đang thực hiện một cách bất tận còn hơn như thế nữa. Ngài hỗ trợ ta trên con đường sự sống. Ngài bảo vệ, yêu thương chúng ta….” (xem Bài giáo lý Gia đình của Đức Phanxicô giảng hôm thứ Tư 27/8/15 do Cao Tấn Tĩnh chuyển dịch, www.vuisongtrenđời.com 28/8/15)

Xa lạ và khác-biệt, còn thấy cả trong nhận-định về lập-trường tư-tưởng hoặc lối sống, luôn có câu “đúng/sai”, ở trong đó. Chuyện đúng/sai, về động-thái nguyện-cầu, là chuyện của đấng bậc làm chủ giáo-hội. Đúng/sai về động thái, lại kéo theo chuyện đúng/sai về lập-trường tư-tưởng và lời lẽ của Giáo hoàng. Đó, còn là câu hỏi từ đấng bậc khác, trong dân gian, rất như sau:

“Qua nghiên-cứu, chúng ta thấy có nội-dung và lý-do chính nơi tâm-can cũng như hành-xử của những người cực-đoan.

Chuyện “tréo cẳng ngỗng” hoặc hỗ-trợ đầu tiên cho hành-xử đầy bao-lực là lời cam-kết mạnh-mẽ chấp-thuận các hành-động bạo-tàn vẫn bảo rằng: “Giả như bạo-tàn/bạo-lực không giải-quyết được vấn-đề này khác, là do bởi họ không đủ bạo-lực cần có”. Hoặc, “Con cháu của kẻ thù chúng nó giống như rắn rết, cần phải dẫm bẹp trước khi chúng phát-triển”

Chuyện thứ hai là lòng hận-thù nay mang mặc những hai hình-thức: một, chĩa thẳng vào ‘phương Tây’ hiện rõ nơi cam-kết như thể bảo: ‘khủng bố theo cách hình-thức tra-tấn dã-man và hành-quyết mà không cần toà xử được nhiều nước Tây phương đã và đang áp-dụng hằng ngày. Lối diễn-tả hận-thù khác nữa lại là niềm tin chung chung nghĩ rằng thế-giới ngày nay đang trở nên đốn-mạt cùng cực.

Và, nội dung cuối cùng của sự việc này, là: lấy cớ để bào-chữa. Dù ta có rất nhiều kiểu để tạo cớ làm điều này khác, đặc-trưng thông thường của nhiều người lại vẫn là việc biện-minh cho đầu óc thiển-cận, đầy ác-ý lẫn bạo-tàn của mình. Ở một số trường hợpcó người lại còn viện vào Thượng-Đế hoặc Thiên-Chúa trong lúc có khi chỉ là hành-động của một kẻ tin thực tình ở sự việc, chứ không là hành-động mang tính khủng-bố/bạo-lực chút nào hết.

Tâm-địa của đám người cực-đoan được định-hình trong các điều-tra/nghiên-cứu phần đông là ở dân chúng nói chung, chứ không phải nơi những người sử-dụng bạo-lực. Nói chung, thì: tâm-bệnh vẫn không là yếu-tố tạo nguyên-nhân trong các vụ khủng-bố dù cho đó có thể là những dấu-hiệu của sự cố có thể thấy được ở vài trường-hợp.

Là cá-thể, ta vẫn có tâm-trạng hoặc lập-trường khác-biệt đến độ ta có quyền đồng-thuận hay không với cam-kết ấy. Nói chung thì, sự khác-biệt ở nhiều dạng-thức khác nhau vẫn được định-hình nơi hành-xử của nhiều nhóm/phái rất khác nhau. (X. Lazar Stankov, The Making of a Militant Extremist, Australian Catholic University Insight 14: Mùa Đông 2015, tr. 4-5)

Lập trường của vị giáo-sư thần-học ở Đại-học Công-giáo Sydney, thì như thế. Thế nhưng, sự khác-biệt thấy rõ hơn cả là lập-trường/hành-xử của Đức Phanxicô lâu nay từng tỏ lộ. Nay đề-nghị bạn đề nghị tôi, truớc khi nghe thử một bài nhận-định về sự khác-mà-không-biệt của vị Giáo Chủ  năng-nổ xem thế nào, ta trở lại với nhạc-bản ở trên mà hát thêm, rằng:

“Em như giấc mơ đi qua đời ta,
rồi từng đêm gây nên bão tố.
Người về lòng còn nhớ
những phút đã qua,
đời làm mình lạc lối
giữa những xót xa.
Em như cánh chim
đi qua đời ta
rồi về vui với người xa lạ.”
            (Nhật Huy – bđd)

“Vui với người xa lạ”, còn là động-thái cùng quan-điểm của vị chủ-chăn cả một giáo-hội, được đấng bậc nọ ở nước Bỉ, có nhận-xét như sau:

“Đức Gian 23, là đấng bậc chủ-quản Giáo-hội mở ra Công đồng Vatican 2 lại đã nhấn-mạnh vào thuốc viên “từ bi” để chữa trị mọi bệnh. Trong khi đó, Đức Phanxicô lại có lập-trường biệt-lập cả về Niềm Vui Tin Mừng lẫn Nỗi Mừng của Từ Bi…

Lâu nay đức đương kim Giáo chủ tạo được sự hỗ-trợ ở văn-bản thần học giải-phóng có từ các vị chủ-quản ở Argentina ngang qua các thần-học-gia như Juan Carlos Scanone, Lucio Gera và Rafael Tello; và nhất là từ tài-liệu cuối xuất tự buổi họp Hội Đồng Giám-mục Châu Mỹ La-tinh tại Aparecida, nơi ngài là người tường-trình và cũng là đồng tác-giả.

Mới đây, nhiều vị trong Giáo-hội lại đã chê-trách quan-điểm của Bộ Trưởng Bộ Tín Lý/Giáo điều, tức Hồng y Muller. Vị này từng bảo: Đức Hồng Y Bergoglio (nay là Giáo hoàng Phanxicô) không là giáo-sư thần-học và cũng chẳng suy-tư theo kiểu có cấu-trúc hẳn-hòi như một thần-học-gia. Hồng y Muller khi ấy còn cho biết: Bộ Giáo Lý Đức Tin nay có trọng trách tác-tạo hiệp-nhất niềm-tin có cấu-trúc. Cũng từ đó, Hồng Y Muller lại chứng-tỏ điều này: quyền-bính do Hồng Y Ottaviani (tức Giáo Hoàng Piô 12) vào tháng ngày trước khi có Vaticăng 2. Và từ đó, Toà thánh lại đã tạo được uy-quyền vượt bực, hết mức.

Đức Phaolô Đệ Lục sau đó mới giảm thiểu quyền này một cách đáng kể và thay đổi tên gọi của Bộ này từ Thánh Bộ Bí Tích Tối Cao thành một bộ khác. Rồi đến 1988 qua Hiến chế Pastor Bonus, Đức Gioan Phaolô Đệ Nhị lại tái-tạo uy-lực và quyền-hạn của Thánh Bộ Giáo Lý Đức Tin. Đức Bênêđíchtô 16 lại củng cố Bộ này, ít nhất là bổ-nhiệm Đức Hồng Y làm đầu thánh bộ này. Đức Hồng Y Burke thuộc Toàn Án tối cao Rota từng gọi Giáo hội hiện nay là con thuyền không người lái vì thiếu cấu-trúc. Hồng Y Muller và Burke đã cho phép báo La Croix phỏng-vấn về vấn-đề này.

Điều đáng nói ở đây, là có giả-định rằng: việc trình-bày niềm tin liên-kết rất cấu-trúc rất cần-thiết cho sự lành mạnh và hiệu-năng của Giáo-hội. Sự đoàn-kết có cấu-trúc đã thành-hình trong một thời-gian rất lâu chiếu theo các ý-niệm có với một châu Âu cằn cỗi, từ chủ-thuyết DesCartes và triết-lý của người Đức.

Trong lần bàn cãi về thần-học giải-phóng của Châu Mỹ La-tinh, Hồng y Muller đã theo con đường này. Nền thần-học ấy nhìn trước tiên vào toàn-bộ thực-tế sống-động của dân Chúa và sau đó vào những gì được Tin Mừng nói về các tình-trạng thực-tế như thế. Thần-học ấy chào đón mọi tầm-nhìn hướng về chân trời này. Cảnh-trí đầu tiên để ra cho thực-tế sống của dân ở đây chính là gia-đình. Và, Hồng Y Muller là một trong các học-giả kinh-điển từng chú-ý nhiều về thần-học giải-phóng. Nhưng, nếu gọi đó là có được uy-lực quyền-bính để giải-định công việc của Giáo-hoàng, thì ngài đã vượt quá lằn ranh đỏ, rồi…

Việc bố-trí đặt để điều này cho Đức Giáo Hoàng Phanxicô, trải qua nhiều thập-niên trước, là sự tranh-luận/cãi vã ở Châu Mỹ La-tinh giữa phe Mácxít và tầm nhìn của Peron khi ấy. Phe này chủ -trương đặt ưu-tiên cho một nhóm người riêng biệt hoặc giai-cấp ở xã-hội. Trong khi đó, phe kia lại nhấn mạnh đến chuyện ưu-tiên cho người dân với tư-cách là chúng-dân, vượt ngoài mọi chống-chọi giữa các giai-cấp với nhau. Và phe nhóm này quả là rất mạnh ở Argentina. Vì thế nên, tầm nhìn của Đức Phanxicô về từ-bi coi như lòng hỷ xả đối với và ở trong cũng như từ toàn-thể dân Chúa. Tuy nhiên, phe theo Péron khi ấy lại cứ coi dân Chúa là dân tốt nhất được họ phục-vụ vì khi ấy họ tự coi mình như tập-đoàn quân-sự kiểm-soát có hại cho người nghèo….

Tại Thượng Hội Đồng Giám mục Rôma năm 2014, không vị nào đề-cập đến hôn-nhân đồng tính, mà chỉ nói về chuyện làm sao giúp các gia-đình có con trai hay con gái là người đồng tính, thôi. Đây là trạng-huống trước đây chưa từng xẩy ra, nhưng các giáo-sĩ ngồi toà cáo-giải lại hay gặp. Nhưng, vấn-đề là: làm sao đồng-hành cùng với những người như thế, mới là khó.

Không lúc nào lại thấy tín-lý/giáo-điều về hôn-nhân được sờ đến. Vấn đề thật ra lại là những gì ta có thể làm cho những người đã ly-dị rồi nay tái-giá cách sao đây? Ta mở rộng cánh cửa nào đây? Những người như thế đâu có bị vạ tuyệt thông đâu, nhưng trên thực-tế, theo giáo-luật hiện hành, thì họ không thể là vú/bõ đỡ đầu khi rửa tội, không thể đọc sách thánh ở nhà thờ, trao Mình Chúa hoặc giảng-dạy giáo-lý/sách phần, vv được. Nói cách khác, họ cũng là thứ người bị vạ tuyệt-thông không chính-thức mà thôi.

Cuối cùng thì, câu hỏi đặt ra cho ta là: làm sao mở rộng vòng tay nhiều hơn nữa theo nghĩa những hành-xử, luật-đạo và giá-trị được…?

Đó chính là vấn đề, của đổi thay, khác-biệt vào thời này.” (xem Lm Armand Veilleux, The Theology of Francis, Scourmont Website, 24/5 2015, hoặc Lm Kevin O;Shea CSsR, A Tale of Two Synods, about some ethics and politics of Human Love, Workshop at Australian Catholic University, Strathfield Sydney 22/8/2015).

Nói cho cùng, thì có khác-biệt thế nào đi nữa, cũng hãy sống mà xử sự với mọi người như bậc thánh-hiền khi xưa vẫn khuyên rằng:

“Anh em phải cố gắng sao cho Ngài thấy anh em tinh tuyền,
không chi đáng trách và sống bình an.
Và anh em hãy biết rằng
Chúa chúng ta tỏ lòng kiên nhẫn
chính là để anh em được cứu độ,
như ông Phaolô,
người anh em thân mến của chúng ta,
đã viết cho anh em,
theo ơn khôn ngoan Thiên Chúa đã ban cho ông.”
(2 Phêrô 3: 14-15)

Nói thêm điều nữa, để nói rằng: ơn “khôn ngoan” như bậc thánh-hiền nói ở trên, đâu phải chỉ mỗi đấng bậc ở chốn chóp bu mới có; mà cả các đấng/các cụ xưa nay thường bày tỏ, như một tỏ-bày của ai đó ở bên dưới, như sau:

Hãy sống là chính mình như một cây cổ thụ!!! Bởi, cuộc sống sẽ không còn ý nghĩa nếu chúng ta cứ luôn sợ hãi, cân nhắc đắn đo giữa sự cho với nhận và không dám mạo hiểm trước những gì cần mạo hiểm.

Ngày nọ, một cậu bé đứng tựa vào gốc cây to xù xì, thì thầm hỏi:
-Thần cây ơi! Thần cây hãy chỉ cho con cách nào làm ba mẹ vui lòng mà con vẫn được là chính con?
Thần cây đáp:
-Con hãy nhìn ta đây. Cả một đời ta phơi mình trong nắng gió, biết bao lần phải oằn người trong giông bão nhưng ta vẫn là ta, vẫn là thân cây tỏa bóng mát cho mọi người. Qua hôm sau, một người đàn ông tìm đến cây than thở:
- Cây ơi, tôi là một người đàn ông bất tài vô dụng. Bao năm trôi qua rồi mà tôi vẫn chỉ là một anh nhân viên quèn, không thăng tiến được. Tôi không thể lo cho vợ con mình một cuộc sống tốt đẹp hơn. Tôi thật sự đã thất bại, tôi chán bản thân mình lắm rồi.
-Anh hay nhìn tôi mà xem, Cây lên tiếng chia sẻ: “Tôi chấp nhận tự thay đổi để thích nghi với mọi điều kiện. Vào mùa xuân, tôi khoác lên mình chiếc áo xanh tươi, đâm chồi nở hoa rực rỡ. Nhưng khi mùa đông lạnh giá kéo về thì tôi ủ rũ, xám xịt với những cành cây khẳng khiu. Đến hè, tôi lại vươn vai tỏa bóng mát sum suê. Và như anh thấy đấy, dù có thay đổi thế nào thì tôi vẫn là tôi, là gốc cây đứng bên vệ đường chứng kiến bao thăng trầm của cuộc sống.

Đến một ngày, có cô gái đau khổ vì tình yêu chạy tới ôm thân cây òa khóc nức nở:
-Cây ơi! Người yêu của tôi đã rời xa tôi rồi. Tôi cảm thấy mất mát thật nhiều và đau khổ lắm. Giờ đây, có lẽ tôi không thể yêu thương ai khác được nữa.

Cây nhìn cô gái đầy thương cảm, dịu dàng nói:
-Cô hãy ngước lên và nhìn tôi đi. Nào là chim chóc, sâu bọ, gõ kiến, nào là rong rêu, dây leo, cây tầm gửi bám đầy trên người tôi. Hằng ngày, chúng lấy đi của tôi biết bao nguồn nhựa sống. Nhiều khi, tôi tưởng như không còn sức chịu đựng thêm được nữa. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua đi. Tôi vẫn là tôi, hiên ngang cho đi và dám hy sinh những gì mình có.” (Trích truyện kể trên mạng vi-tính rất nhiều nhiều)

Và, lời bàn cuối của người kể về sự khác-biệt/khổ-sở, khó giảng-giải, lại như sau:

“Chúng ta cũng giống như cây kia vậy, phải luôn thay đổi sao cho có thể thích ứng với từng giai đoạn của cuộc sống. Hãy hướng đến những điều lớn lao nhưng cũng đừng nên quá tuyệt vọng khi sự việc diễn ra không như những gì bạn mong đợi. Hãy sống mỗi ngày theo cách trọn vẹn nhất của bạn. Hãy để lòng dịu lại và lắng nghe con tim mách bảo, dũng cảm đối diện với khó khăn, thách thức.”

Không cần biết người kể đây là con-trai hay con-gái, nhưng hãy biết rằng lời bàn của người kể bao giờ cũng hay, cũng tuyệt như bao giờ. Vì chỉ là lời bàn chân-chất chứ đâu có ai đòi người kể xác-minh lời bàn của mình bằng kinh-nghiệm bản thân đâu bao giờ chứ.
Nghĩ thế rồi, nay mời bạn và mời tôi, ta lại sẽ hát lên lời ca ý nhạc trích ở trên, lần nữa rằng:

Em như giấc mơ đi qua đời ta,
rồi từng đêm gây nên bão tố.
Người về lòng còn nhớ
những phút đã qua,
đời làm mình lạc lối
giữa những xót xa.

Em như cánh chim
đi qua đời ta
rồi về vui với người xa lạ.”
            (Nhật Huy – bđd)

Thế đó, là đôi ba tâm-tình nhân ngày buồn ở đâu đó, cũng khác hẳn “một-ngày-như-mọi-ngày” trong đời của tôi, của bạn, của mọi người. Ở muôn nơi.

Trần Ngọc Mười Hai
Và những khác biệt
Khi kể lại cho nhau nghe
chuyện            khác-biệt     
trong chốn dân-gian, người phàm
rất hết biết.