Tuesday, 11 September 2018
“Biết bao nhiêu điều tôi muốn nói”
Chuyện
Phiếm đọc trong tuần 24 Thường niên năm B 17-9-2018
“Biết bao nhiêu điều tôi muốn nói”
Nhưng cũng vậy mà thôi
Nhưng cũng vậy mà thôi.”
(Mai
Anh Việt - Những điều tôi muốn nói với em)
(1Phêrô 1: 14-15)
“Cũng vậy mà thôi”, phải chăng đây là lời quả quyết như đinh
đóng cột? Thứ đinh đóng cột, thật khó gỡ. Huống hồ là “những điều tôi muốn nói”, nhưng không thành lời.
Ở nhiều
nơi, kể cả nhà Đạo, lại cũng có những sự-kiện qua đó nói lên một “tự sự” đã trở
thành như “đinh đóng cột”, một khi đã thốt nên thành lời. Những lời được diễn tả
ở thi-ca/âm nhạc có những tình tự kết thêm sau đây:
“Rồi
tôi sẽ qua đời.
Rồi
em cũng quên lời.
Có
bao nhiêu lần tay vuốt mắt.
Nghe
thấy tận lòng đau.
Nghe
thấy tận lòng đau.
Vì
em đã qua cầu.
Còn
tôi thức đêm sâu.
Những
điều tôi muốn nói với em.
không
gần như Sao với Đêm.
Không
xa như vạt nắng bên thềm.
mà
nằm giữa con tim.
Những
điều tôi muốn nói đã quên,
Như
tình yêu không có tên.
Sẽ
một lần tôi đứng bên bờ vực.
hoang
mang bối rối không thật không hư.
Biết
bao nhiêu điều tôi lỡ nói.
Thôi
chớ ngại mà chi, chớ ngại mà chi.
Vì
sông rẽ đôi giòng.
Sầu
dâng sóng trong lòng.
Hãy
nâng niu tình ta ốm yếu.
Cho
đến tận đời sau, cho đến tận đời sau.
Ngày
vui nối đêm buồn.
Hồn
ta vẫn mưa tuôn.
(Mai Anh Việt - bđd)
Cuối
cùng thì, “ngày vui nối đêm buồn” hiển
nhiên là “hồn ta vẫn mưa tuôn”. Vâng.
Hôm nay đây, mưa vẫn cứ tuôn, cứ đổ ở cuối chân trời nơi có giòng thi-ca, âm-nhạc;
có cả những câu truyện kể rất đáng nể, để mọi người trong ta luôn tìm đến mà cảm
kích. Những truyện để kể cho nhau nghe sau nhiều tháng ngày có những “ngày vui nối đêm buồn”, rất “mưa
tuôn”. Và, cả đến “sầu dâng sóng
trong lòng”, “mãi tận đời sau”, nữa đấy em.
Vâng. Đời người còn lắm
truyện kể mới nghe qua đã thấy sầu buồn/lẻ bóng, rất như sau:
“Truyện
rằng:
“Có một vị tiểu hòa thượng phụ trách
quét dọn lá rụng trong chùa, mỗi ngày phải cần rất nhiều thời gian mới có thể
quét xong. Một người nói với anh ta: “Ngươi hãy rung cái cây thật mạnh cho lá rụng
xuống rồi hãy quét, như vậy ngày mai sẽ không phải quét nữa!”. Tiểu hòa thường
nghe vậy thấy cũng có lý, liền cao hứng làm theo, nhưng ngày hôm sau lá lại vẫn
rụng khắp sân chùa như cũ. Mặc cho người này hôm nay ra sức rung mạnh cây, ngày
mai lá vẫn lại rụng xuống như vậy.
Mọi việc đều không thể nóng lòng làm
cho xong, làm tốt việc của ngày hôm nay, chính là có trách nhiệm với cuộc sống
của mình vậy.” (Truyện
kể trích thuật từ nhiều trang mạng, không đề tên).
Thật
ra thì, kể những câu truyện nói lên ý-nghĩa của “ngày vui nối đêm buồn” vẫn kéo
theo nhiều chuỗi ngày dài cuộc đời người, trong đó mọi người đều mang mặc ít/nhiều
tình thương yêu, ta trao cho nhau. Tình yêu ấy, có thể là “tình vui” hoặc “hận
sầu” tùy hoàn cảnh của mỗi người và mọi người. Còn tình-tự đây, lại là đề-tài
nóng bỏng ở con người được diễn tả suốt, không khi nào cạn tiệt hoặc lấm tấm vài
nỗi đau. Tình vui hay sầu buồn, vẫn là những tình-tự được các đấng bậc nhà Đạo khắp
nơi diễn tả qua trang giấy mà ta có gọi là những “bài suy niệm”/nhận định trải
dài nhiều cây số, rất như sau:
“Cuộc đời đâu chỉ mỗi vậy. Lại nữa, nếu
người hỏi từng bôn ba sinh sống ở nơi có nền văn hoá đặt nặng trên lề luật và cấm
kỵ, tưởng cũng nên có cái gì đó giúp người ấy trong cuộc lựa chọn thoả đáng ngõ
hầu đưa thương yêu vào vị trí ưu tiên cao nhất. Và, khi người người tìm đặt ưu
tiên cao nhất, thiết tưởng việc ấy sẽ là tình thương yêu, thôi. Bao lâu tình
thương yêu tồn tại, thì ánh sáng của những tháng ngày đẹp trời sẽ kéo dài mãi
và khi đó mọi người sẽ về lại nhà mình mà nghỉ ngơi, vui hưởng các thành quả
hái gặt được.
Khi xưa, nhóm 138 học giả thuộc đạo Hồi
từ 43 nước trên thế giới có thư ngỏ gửi cộng đồng tín hữu Đức Kitô vốn đề cập
và đề nghị đưa tình thương yêu vào vị trí ưu tiên cao nhất cho hai Đạo. Và, các
vị đã đồng thuận ký thư trên để tỏ bày rằng tình thương yêu vẫn là và phải là mẫu-số-chung
cho sinh hoạt của hai Đạo.
Mẫu-số-chung ấy, là nền tảng và mục
tiêu để hai đạo đặt ra cho mình thực hiện. Mẫu-số-chung, là mẫu số rất chung về
lòng mến Chúa và yêu người đồng loại, cả hai gộp lại làm một. Một mục tiêu, một
điểm nhấn ngõ hầu ta phụng thờ chỉ một Chúa, thôi. Bởi, Ngài là Tình Yêu đích
thật để ta biến nó thành hiện thực, với mọi người. Chính đó, là lòng mến mà tỏ
ra với Chúa và với nhau để tôn vinh, kiến tạo cùng một chí hướng.
Đức Chúa của Tình Yêu luôn đi bước trước
trong sáng tạo và trao ban Tình Yêu cho ta theo cung cách cả hai Đạo đưa ra cho
mọi người. Các học giả đạo Hồi ở trên lâu nay nới rộng vòng tay thân thương/hợp
tác để cùng với cộng đoàn tín-hữu Chúa Kitô, coi đó như sáng kiến quả cảm, đặc
biệt.
Để phúc đáp, nhóm đối tác bên Đạo Chúa
là các học giả từng đặt cơ sở ở đại học Yale, Hoa Kỳ cũng nới rộng vòng tay yêu
thương của Đạo mình, với người anh em bên đó. Nhưng, trước khi hồi đáp bằng động
thái thương yêu, các vị trong nhóm này đưa yêu cầu anh em bên đạo Hồi “hãy thứ
tha cho các động thái mà tiền nhân mình đã xử sự trong quá khứ.
Các đấng bậc nói trên cũng xin cộng đồng
Hồi giáo và các vị trong tổ chức “Xót-Xa-Tình-Nên-Một” hãy thứ tha các lầm lỡ
mà anh em Đạo Chúa đã mắc phạm. Điều mà tiền nhân khi xưa từng sơ xuất, người
thời đó gọi là “Thánh chiến”, nay đổi lại bằng tên gọi rất mới và thời thượng
là: “Chiến tranh chống khủng bố”, nhưng thực tế, chỉ nhắm vào người anh em bên
Hồi giáo, mà thôi. Bằng cử chỉ này, các học giả bên Đạo Chúa đã xưng thú các lỗi
lầm mình sai phạm với người anh em bên đạo Hồi và mong rằng những việc như thế
sẽ không còn tái diễn nữa.
Học giả Đạo Chúa công nhận rằng: ngay
từ đầu, xung đột giữa hai đạo dù được gán cho cái tên rất thánh thiêng đi nữa,
vẫn không mang tính đạo giáo và vẫn hàm ẩn một tầm kích chống phá thương yêu.
Và, các vị còn công nhận rằng: các vấn đề gây ưu tư/trăn trở nhiều thời, đã tạo
ảnh hưởng xấu lên phân nửa dân số thế giới. Và, các ngài còn khẳng định: sự việc
này ảnh hưởng không ít lên viễn tượng hoà bình và công chính, cho thế giới.
Từ đó, các học giả nói trên đã dùng mẫu-số-chung
“yêu thương” với lời lẽ và nền tảng cho mọi hành xử để các vị này không còn đặt
nặng tính cá biệt giữa hai đạo, mà chỉ tập trung lên điểm chung căn bản của đạo
giáo. Bởi, cuối cùng thì: trọng tâm của mọi nhóm vẫn nhắm vào tình thương yêu
trải dài đến mọi người. Thương yêu, là lòng mến Chúa, mến mộ Đạo và là sự cảm
thông với hết mọi người bằng mẫu-số-chung của hai đạo.
Thương yêu, là lòng sủng mộ ta có với
Chúa và với người thường, bất kể người đó là ai? Họ theo tôn giáo nào? Về điểm
này, hai nhóm đều cố lướt thắng hết mọi thứ, ngõ hầu đạt đến cùng đích là cảm
thông yêu thương xoá bỏ mọi khác biệt dễ gây hận thù. Nhóm anh em bên Hồi giáo
cũng nói đến tình thương yêu Đấng Thánh Vô Hạn luôn xót thương hết mọi người.
Trong khi Đạo Chúa, dưới tầm nhìn của
người Do thái, cũng nói nhiều về Thiên-Chúa-là-Tình-Yêu, Đấng làm cho mặt trời
toả sáng trên mọi thứ tốt/xấu. Ngài là Đấng làm cho mưa rơi trên đầu người công
chính cũng như với kẻ bất lương, hoặc phân rẽ. Mưa vẫn rơi, cho cả thế giới đạo
Hồi lẫn Đạo Chúa Kitô, suốt mọi thời.
Cả hai bên đã tôn trọng lẫn nhau qua
kinh nghiệm về Thiên-Chúa-Đầy-Yêu-Thương đã đi bước trước trong thương yêu loài
người dù người đó có là nam hay nữ, già/trẻ, Công giáo hoặc Hồi giáo. Ta không
thể nói được: mình tin Thiên-Chúa-Là-Tình-Yêu cho đến khi nào mình nhận ra rằng:
mọi người đều được kéo gần lại với nhau bằng tình thương Ngài ban tặng cho ta,
cùng một kiểu. Điều này sẽ cải biến ý tưởng về “người đồng loại”.
Ta thương yêu người đồng loại như Chúa
dạy là tất cả phải trở nên một, gộp lại. Không thể nói mình thật tình tin Chúa
mà lại không thích những điều mà người đồng loại mình từng mong ước hoặc không thực
thi bằng hành động những gì mình muốn cho người đồng loại sẽ có.
Ngày 4/11/2008, một nhóm các lãnh đạo
và thần-học-gia từ các nước Hồi giáo đến thăm thủ đô Rôma để đối thoại với thủ
lãnh và thần-học-gia Công giáo về “Giới Lệnh” Chúa ban. Mỗi nhóm 24 vị đích
thân hội kiến Đức đương kim Giáo Hoàng để tái lập mẫu-số-chung thương yêu từng
lạc mất. Ngay ngày đầu, các ngài đã trao đổi về nền tảng của Giới Lệnh thương
yêu theo truyền thống của hai bên. Các ngày sau đó, các đấng bậc cũng đã bàn về
ý nghĩa phẩm cách con người, về việc tôn trọng phẩm giá đã nẩy mầm từ nền tảng
thương yêu Chúa tạo cơ sở cho một hiệp nhất.
Ngày cuối cùng, mở ra cho mọi người, cả
chúng dân bên ngoài nhóm nữa. Tất cả như một, đều đã nguyện cầu để mọi người trở
nên một trong tình Yêu-thương Chúa đề xuất. Đây là bước ngoặc lịch sử sẽ dẫn dắt
cả hai đạo tiến xa và tiến mạnh đem hoà bình đến cho thế giới. Điều thú vị, là
các thần-học-gia Công giáo cũng nhấn mạnh đến sự quan ngại về hành xử của tín đồ
Đạo Chúa đối với người đồng loại, nói chung. Trong khi đó, các thần-học-gia đạo
Hồi khi ấy tập trung nhiều vào Tình thương yêu đối với Chúa.
Cách đây khoảng 150 năm, chức sắc nọ
trong chính quyền Hoa Kỳ đến gặp anh Joseph, lãnh tụ nhóm Da Đỏ có tên là “Lỗ
Mũi Xỏ” ở Hoa Kỳ. Chức sắc nói nhiều về lợi ích tặng cho người sắc tộc nếu họ
chịu mở trường tại khu họ sinh sống.
Ngay lúc ấy, trưởng tộc Joseph nói:
“Chúng tôi thật chẳng muốn có trường học nào hết”. Khi được hỏi lý do tại sao
như thế, thì trưởng tộc Joseph cho biết đơn giản chỉ vì: “Nếu làm thế, người Mỹ
sẽ chỉ lo mỗi chuyện dạy dỗ con em chúng tôi cách xây nhà thờ/nhà thánh, thôi.”
Chức sắc kia lại hỏi: “Vậy thì, các
ông không muốn có nơi lo việc phụng thờ sao?” Câu trả lời cũng dễ hiểu: “Không!
Chúng tôi không muốn nhà thờ! Tại sao ư? Thì, có nó bọn tôi cũng lại cãi nhau về
Thượng Đế, mãi không dứt. Và chúng tôi chẳng muốn cãi vã về Thượng Đế, vì chỉ
rành tranh cãi về những gì thuộc con người, thôi. Chúng tôi chẳng bao giờ muốn
học biết các chuyện như thế hết!”
Ai biết vi tính, hãy vào “Google” đánh
chữ “linh thiêng” sẽ đọc hơn chục trang diễn tả từ ngữ này. Có trang nói về tuồng
vọng cổ do Hương Lan đóng. Có trang về tính linh thiêng cao cả, của con người.
Có trang đề cập đến cách sống mật thiết với Tình Yêu “thánh” rất thực. Sống mật
thiết với Chúa gồm ba lãnh vực. thứ nhất, về bản chất kinh nghiệm, tức: bản chất
của niềm tin đích thực, nơi con người.
Thứ hai, gợi nhớ kinh nghiệm con người
về tôn giáo diễn giải sự thể lâu nay gọi là triết lý/thần học khi nào con người
tìm ra ngôn ngữ chung cho lãnh vực thứ nhất rồi, sẽ không cần gì nhiều cho hai
lãnh vực kia. Tóm lại, chỉ một lĩnh vực duy nhất cần cho mọi người là ‘yêu
thương người đồng loại’, thôi”. (Lm Kevin
OShea DCCT biên soạn – Mai Tá lược dịch)
Nói
cho cùng. Kể cho hết, vẫn là động-thái của người viết cứ lan man chuyển tải nhiều
ý-tưởng. Có ý-tưởng tuy ngắn gọn, nhưng đượm nhiều nghĩa. Lại cũng có những
ý-tưởng xem ra dài dòng, lại cũng chẳng nói lên nhiều điều cần nói.
Thế
mới biết, mọi người ở đời vẫn kể lại cho nhau nghe biết cái-gọi-là “dâu chỉ thời
đại” rải rác đó đây, không làm sao hết. Dấu thời đại, đôi khi chỉ là những dấu
hiệu rất rõ ràng bật lên từ phía nhà Đạo.
Cũng có lúc, vẫn chỉ là những gì mắt thấy tai nghe, rõ mồn một chẳng cần
minh-xác vẫn có thể chấp-nhận cho mình, và cho người.
Thế
mới hay, cuộc đời người còn có những động-thái hoặc tư-tưởng thời thượng khiến
người trong cuộc không tài nào dửng dung hoặc bỏ qua một bên chẳng đoái hoài gì
đến nó. Có một tư-tưởng từng được đấng bậc trên cao ở nhà Đạo, vẫn
khuyên-răn/nhắc nhở mãi để mọi người khỏi quên, như sau:
“Đức Giáo Hoàng nhìn nhận “Chúng ta đã bỏ rơi các trẻ bé”.
Trong một lá thư vừa được công bố với nội dung “thẳng thừng” khác thường, Đức
Giáo Hoàng Phanxicô viết:
“Một
lần nữa ta nhìn nhận sự đau khổ mà nhiều trẻ vị thành niên đã phải chịu đựng sự
lạm dụng tình dục, lạm dụng quyền lực và lạm dụng lương tâm mà một số đáng kể
các giáo sĩ và những người được thánh hiến đã gây ra”.
“Nhìn
trở lại quá khứ, không một nỗ lực nào trong việc xin lỗi và hàn gắn sự tổn hại
đã gây ra được coi là đủ. Còn nhìn về tương lai, mọi nỗ lực cần phải được dành
ra để tạo một tình huống có thể đề phòng những trường hợp tương tự có thể xảy
ra, thế nhưng đồng thời cũng phải đề phòng khả năng những hành động đó được bao
che và kéo dài”.
Lá
thư do Đức Phanxicô viết cốt ý trả lời cho báo cáo của Đại Bồi Thẩm Đoàn ở
Pennsylvia vừa được công bố với những chi tiết kinh hoàng cho thấy những lạm dụng
tình dục khủng khiếp do một số giáo sĩ gây ra và được các giám mục che đậy. Báo
cáo được dựa trên một số tài liệu nội bộ của 6 giáo phận tại Pennsylvania mà một
số được coi là “tối mật” chỉ Đức Giám Mục mới được biết. Báo cáo cho biết - dựa
trên bằng chứng có cơ sở - có trên 300 linh mục đã lạm dụng tình dục trên 1.000
trẻ vị thành niên. Một số bị chuốc rượu, bị sờ mó hoặc bị xâm phạm tiết hạnh.
Qua
những cuộc gặp gỡ riêng với các nạn nhân mà Đức Phanxicô đã có chất liệu để viết
lá thư này. Đức Giáo Hoàng nhấn mạnh đến nhu cầu cấp bách là cần phải biết ai
chịu trách nhiệm. Theo ngài đó là những người gây ra tội ác và những ai che đậy
tội ác. Ông Greg Burke - giám đốc văn phòng báo chí Vatican - giải thích: “Đây
không chỉ là vấn đề của Ái Nhĩ Lan, của Hoa Kỳ hay của Chí Lợi mà là của cả thế
giới. Đức Phanxicô muốn gửi lá thư đó cho Dân Chúa, có nghĩa là cho mọi người.
Điều cần để ý là Đức Phanxicô không chỉ gọi lạm-dụng tình-dục là tội lỗi mà thôi,
nhưng còn coi là tội ác nữa”.
Trang
mạng bishopaccountability.org - là một tổ chức bất vụ lợi tranh đấu cho các nạn
nhân bị lạm dụng tình dục - cho biết các vụ kiện cáo liên quan đã làm các giáo
phận và các Dòng Tu tại Hoa Kỳ tốn kém khoảng 3 tỷ mỹ kim. Cuộc khủng hoảng hiện
nay là một thách đố nghiêm trọng cho triều đại của Đức Phanxicô trong khi Hồng Y
Sean O’Malley ở Boston - cố vấn tối cao của Đức Phanxicô trong vấn đề lạm dụng
tình dục - qua một thông báo nhận định rằng: "Người Công giáo đã mất kiên
nhẫn với chúng tôi và xã hội dân sự đã mất niềm tin vào chúng tôi”.
Tuần
này, Đức Phanxicô sẽ đến Ái Nhĩ Lan tham dự Đại Hội Gia Đình Thế Giới. Còn nhớ,
Giáo Hội Công Giáo tại đây vào năm 2009 đã trải qua một cuộc khủng hoảng lạm dụng
tình dục nghiêm trong và dự trù Đức Phanxicô sẽ gặp một số nạn nhân trong cuộc
tông du này.” (X. Dấu
Chỉ Thời Đại ngày 21/8/2018, Vũ Nhuận chuyển ngữ).
Tiếp
theo sau các “dấu chỉ thời đại” ở trong Đạo, cũng nên trở về với lời Đấng Thánh
Hiền từng bảo ban, hôm trước, rằng:
“Như những người con biết vâng phục,
anh chị em đừng chiều theo những đam
mê trước kia,
lúc anh chị em còn mê muội.
Anh chị em hãy sống thánh thiện
trong cách ăn nết ở,
để nên giống Đấng Thánh
đã kêu gọi anh chị em,
vì có lời Kinh Thánh chép:
Hãy sống thánh thiện,
vì Ta là Đấng Thánh.”
(1Phêrô
1: 14-15)
Tuân-thủ
những lời khuyên nhủ ở trên, ta hãy hiên-ngang ngẩng cao đầu mà hát lên những
ca-từ của nhạc bản, lấy đó làm lợi thế để rồi tiến về phía trước mà hiện thực
những điều từng quyết tâm. Những ca-từ đầy phấn-chấn, vẫn hát rằng:
“Những
điều tôi muốn nói với em.
không
gần như Sao với Đêm.
Không
xa như vạt nắng bên thềm.
mà
nằm giữa con tim.
Những
điều tôi muốn nói đã quên,
Như
tình yêu không có tên.
Sẽ
một lần tôi đứng bên bờ vực.
hoang
mang bối rối không thật không hư.
Biết
bao nhiêu điều tôi lỡ nói.
Thôi
chớ ngại mà chi, chớ ngại mà chi.
Vì
sông rẽ đôi giòng.
Sầu
dâng sóng trong lòng.
Hãy
nâng niu tình ta ốm yếu.
Cho
đến tận đời sau, cho đến tận đời sau.
Ngày
vui nối đêm buồn.
Hồn
ta vẫn mưa tuôn.
(Mai Anh Việt - bđd)
Hãy
hát lên và hát mãi, những ca-từ buồn vui nhưng phản ánh cuộc đời người từng
kinh qua các giai-đoạn vui buồn, hệt như thế. Hát xong rồi, bạn và tôi ta sẽ thấy
đời cũng không đến nỗi tệ như nhiều người thường tưởng-tượng, cho riêng mình.
Trần Ngọc Mười Hai
Và những tháng ngày
Còn hát hoài, hát mãi
Những ca-từ
Rất như thế.
Friday, 7 September 2018
“Tình chết, không đợi chờ!”
Chuyện
Phiếm đọc trong tuần thứ 23 Thường niên năm B 09-9-2018
“Tình chết, không đợi chờ!”
Tình xa, ai nào ngờ!
Tình đã, phai nhạt màu . . . còn đâu?! “
Tình xa, ai nào ngờ!
Tình đã, phai nhạt màu . . . còn đâu?! “
(Nguyễn
Ánh 9 –
Tình Khúc Chiều Mưa)
(1Côrinthô 13: 1-7)
Quả
có thế. Khi tình đã chết rồi, thì còn ai mà đợi mà chờ đến độ “nào ngờ” và lại “phai nhạt màu” còn đâu! Tình như thế, chỉ
là mớ bòng bong với những câu nói vớ va/vớ vẩn, theo kiểu tiểu thuyết ba xu,
thôi.
Thế
nhưng, người nghệ sĩ dù biết thế, nhưng vẫn cất lên những ca-từ đầy sướt mướt như
sau:
“Tình
trót, trao về người
Thì dẫu, lỡ làng rồi,
Người hỡi, xin trọn đời . . . lẻ loi!
Thì dẫu, lỡ làng rồi,
Người hỡi, xin trọn đời . . . lẻ loi!
Chiều mưa ngày nào, sánh bước bên nhau.
Tin yêu rạt rào, mộng ước mai sau.
Cho ân tình đầu, mãi mãi dài lâu.
Cho duyên tình đầu, đừng có thương đau!
Chiều
nay một mình, chiếc bóng đơn côi.
Mưa rơi giọt buồn, giá buốt tim tôi.
Mưa rơi lạnh lùng, xóa dấu chân xưa.
Tin yêu bây giờ, trả lại người xưa.”
Mưa rơi giọt buồn, giá buốt tim tôi.
Mưa rơi lạnh lùng, xóa dấu chân xưa.
Tin yêu bây giờ, trả lại người xưa.”
Thế nghĩa
là, mọi người đã có “tình chết”, rồi
lại “tình trót” và cả đến thứ “tình bây giờ, trả lại người xưa” nữa
đây. Vâng. Tất cả vẫn chỉ là tình đời rất hỡi ôi, mà thôi. Tình đời rất hỡi ôi,
lại vẫn được tiếp tục hát bằng những lời buồn của người đời, qua các ca-từ còn
buồn sầu hơn ở nhạc-bản trên như sau:
“Tình lỡ, nên tình buồn
Tình xa, nên tình sầu !
Tình yêu, phai nhạt màu . . . tình đau!
Lời cuối, cho cuộc tình
Dù đã, bao muộn phiền
Lòng vẫn, yêu trọn đời ... người yêu ơi!”
Vâng.
“Lòng vẫn yêu trọn đời, người yêu ơi.” Đây
mới là lời trần tình của người đời rất ư là éo le, miệt mài khiến người người sống
ở đời thấy cần trải dài tư-tưởng về tình-huống nào đó, để rồi bà con cũng sẽ nhận
ra được sự thật, rất như thế. Sự thật đây, là những sự rất thật về con người và
cuộc đời, ở mọi chốn. Chí ít, là chốn miền của truyền thông/báo đài nhà Đạo có
những câu hỏi được đặt ra một cách thẳng thắn như sau:
“Sau
khi đi một vòng “kinh lược” khu nhà đất rất rộng của chính phủ ở vùng ngoại ô
Rôma, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã bất ngờ gặp đám trẻ sống vùng cận lân cũng gần
đó. Thế là, Đấng bậc vị vọng ở trên cao đã thăm viếng các giáo-xứ cạnh bên bằng
cách đưa ra một loạt các câu hỏi chĩa vào đám trẻ. Thoạt khi đặt chân đến Giáo
xứ Phaolô Thánh Giá hôm 15/4/2018, Đức Phanxicô đã hỏi những câu như sau: “Mỗi
lần bầu Giáo Hoàng, các con có nghĩ điều gì không?”
Sau
đó, đến phiên Emanuêlê trả lời. Cậu bé nhìn Đức Giáo Hoàng mỉm cười trong phút
chốc, rồi đến gần máy vi-âm dự định nói điều gì đó, nhưng cậu bé bỗng thấy cứng
đờ người bèn nói:
“Dạ
thưa, con không thể làm thế.”
Tức
thì, thày dòng Lêônarđô Sapienza phụ tá Giáo Hoàng bèn khuyến khích cậu bé nói
ra những gì cậu vừa suy-nghĩ, nhưng cậu bé vẫn cứ bảo: “Chịu thôi! Con không làm được.”
Đức
Giáo Hoàng bèn nói với cậu bé Emanuêlê:
“Thôi được!
Nào bé hãy đến nói nhỏ
vào tai Ta cũng được!”
Đức
Ông Sapienza bèn giúp cậu bé leo lên bục cao bàn thờ đến gần chỗ Đức Giáo Hoàng
đang ngồi. Emanuêlê lúc ấy thấy đỡ nhút nhát hơn trước và Đức Giáo Hoàng vội ôm
cậu bé thật chặt rồi vỗ nhẹ lên đầu cậu, nói rất khẽ.
Sau
cái vỗ nhẹ vào đầu ấy, hai thày trò một người là Giáo Hoàng của cả một
tôn-giáo, còn người kia chỉ là cậu bé con đang nói chuyện với nhau thật tâm đắc
trước khi bé Emanuêlê về lại ghế ngồi dành cho bé.
Tiếp
đến, Đức Giáo Hoàng bèn trịnh trọng nói:
“Giả
như tất cả chúng ta đều có thể khóc như em Emanuêlê đây khi cháu gặp cơn đau
tim nhức nhối trong lồng ngực nhỏ, thì cháu lại không khóc cho cơn đau của mình
mà chỉ khóc cho người cha của cháu vừa qua đời và cháu có can-đảm làm điều ấy
trước mặt tất cả chúng ta ở đây, bởi vì trong con tim bé nhỏ của cháu đang có
tình yêu đối với người cha của cháu.
Đức
Phanxicô còn tiết-lộ thêm là: Ngài có hỏi Emanuêlê xem cháu có thể san sẻ câu hỏi
này cho các bạn khác nghe được không, thì cháu đồng ý việc ấy, nên mới nói:
Cách
đây vài phút, cha của con vừa qua đời. Ông không theo Đạo Chúa, nhưng lại đã cho
phép tất cả 4 người con của ông được chịu thanh tẩy trở-thành dân con của Chúa.
Ông là một người cha rất tốt. Nếu thế thì, phải chăng ông đang hưởng mọi ơn lộc
ở thiên đường không?”
Đức
Phanxicô bèn nói với đám trẻ bé đang tụ tập quanh đó, rằng:
“Thật
là câu nói tuyệt vời
mỗi
khi ta nghe người con nói về cha mình:
“Ông
quả là người tốt”.
Và Đức
Giáo Hoàng nói tiếp:
“Còn
gì tuyệt vời cho bằng ta có được một người con làm chứng-tá thừa-hưởng sức mạnh
của cha mình, lại dám khóc thực sự trước mặt tất cả mọi người chúng ta đây. Giả
như người cha nào đó lại có thể tạo được những người con như thế, tức: Ông đã
là ngươi tốt. Ông thực tốt.
Trên
thực tế, tuy ông chưa nhận được quà tặng niềm tin tặng ban cho ông cách nhưng-không,
và cũng chẳng là người tin vào Đức Giêsu là Con Chúa ở trên cao, nhưng ông lại đã
cho các con của mình được chịu phép thanh-tẩy. Chắc chắn một điều là ông đã có
một quả tim rất tốt!” (X.
Cindy Wooden, “Is my dad in heaven?” boy
asks Francis, The Catholic Weekly 22/4/2018 tr. 11)
Đọc những
giòng trích-dẫn ở trên, rồi nhìn qua nhà Phật lại thấy nhiều vị cũng đã đưa ra
những suy tư nho nhỏ về những cái mong manh, ngăn ngắn của cõi đời, bằng cụm-từ
mà ông gọi là “Mong manh và ngắn ngủi”,
như sau:
“Hãy cứ tưởng tượng mà
xem: chỉ 5 phút thôi, thân thể này sẽ biến thành tro ngay lập tức trong lò
thiêu, hoặc da thịt này sẽ sình thối, nứt nẻ chảy nước rồi rã ra với mùi hôi
thối nồng nực,
Chỉ vài phút thôi, khi hơi thở không còn trong thân xác này, thì một dấu chấm hết, không còn gì cả, mất tất cả, không còn 1 dấu vết gì của 1 con người này trên thế gian cả! biến mất như 1 cơn gió thổi qua! chỉ còn là hư không.
Vậy mà ta đã tốn không biết bao nhiêu công sức
nuôi dưỡng cái thân này, bao nhiêu công sức xây dựng cơ ngơi, hoạch định tương
lai lâu dài, dùng hết cả sức lực của mình đấu tranh giành giựt, tính toán thâu
đêm để rồi chỉ 5 phút thôi tất cả thành tro bụi ngay lập tức, ta có giống con
Dã Tràng không? xây dựng lâu đài cát cho sóng biển cuốn đi.
Ngắn ngủi làm sao 1 kiếp người, mong manh làm
sao 1 cuộc đời, ta bất lực với sự chấm dứt của nó, không thể kéo dài, không thể
van xin mà thật ra keó dài để làm chi nếu sự tồn tại của con người chỉ là 1
chuổi những phiền muộn, lo toan, tranh giành, tính toán, hồi hộp, giận hờn, đau
đớn bệnh hoạn, chứ có phải là cuộc sống thiên đàng đâu.
Thế mà chúng ta không nhận ra giá trị của sự
tồn tại cái thân này để tận hưởng và sử dụng cho xứng đáng những tháng ngày nó
còn tồn tại, để khi nó hoại ta không thấy tiếc nuối mà sẽ hài lòng vì mình đã
sử dụng, sống đầy ý nghĩa 1 cuộc đời.
Nhận thức sâu sắc về thực tế này là 1 sự chánh
niệm, tỉnh thức đầy trí tuệ, nó giúp ta sống đúng nghĩa, cư xử hợp lý, hành
động không nông nổi bởi ta biết được hạnh phúc trong thực tại mới có ý nghĩa,
còn những gì mong đợi cho tương lai, kiếp sau thật hư vọng.
Tin sâu nhân quả, sống thuận theo nhân quả, tức biết những gì xấu nên tránh, những gì thiện nên làm là ta đã tiên đoán được 1 cuộc đời tiếp theo của thân này rồi vậy có cần thiết phải quá lo lắng “ ta sẽ về đâu sau khi bỏ thân này không?”
Hãy sống thật sự, hãy cảm nhận từng phút giây trong hiện tại, ta còn đây, hiện hữu ngay giờ phút này, hãy hạnh phúc với những gì mình đang có, trân trọng nó.
Hãy tự nhủ mình sẽ là cơn gió mát cho những tâm hồn nóng nảy, là bóng râm cho những người bạn lữ hành, là ánh đèn cho người đi trong đêm đen.
Lợi lạc thay 1 cuộc đời.
Chỉ thế thôi, tôi không cần đến đâu cả thiên đàng hay Tây phương, ngay đây, ở chốn này đã đủ cho tôi rồi.” (Pháp Đăng)
Nói
cho cùng, thì “có được hưởng lộc trên chốn thiên-đường hay không” hoặc đạt “chốn
Tây Phương cực lạc” nào đi nữa, thì đời người vẫn cứ thế và mãi ra như thế. Như
thế, giống như người nghệ-sĩ diễn đạt bằng thơ-văn âm nhạc có những câu như sau:
“Lời
cuối, cho cuộc tình
Dù đã, bao muộn phiền
Lòng vẫn, yêu trọn đời ...
Dù đã, bao muộn phiền
Lòng vẫn, yêu trọn đời ...
người yêu ơi!”
Lời
cuối hay lời đầu, vẫn chỉ một ý. Ý đó vẫn là: “Lòng vẫn yêu trọn đời, người yêu ơi.” Cuối cùng thì, làm gì đi nữa, “yêu trọn đời’ vẫn là ý và lời của mọi người, như Đấng Thánh Hiền
nhà Đạo từng diễn giải cho mọi người, hôm ấy như sau:
“Giả như tôi có nói được
các thứ tiếng
của loài người
và của các thiên thần đi
nữa,
mà không có được tình
yêu,
thì tôi cũng chẳng khác
gì thanh la phèng phèng,
chũm choẹ chập cheng.
Giả như tôi được ơn nói
tiên tri,
và được biết hết mọi điều
bí nhiệm,
mọi lẽ cao siêu,
hay có được tất cả đức
tin đến chuyển núi dời non,
mà không có được Tình
yêu,
thì tôi cũng chẳng là
gì.
Giả như tôi có đem hết
gia tài cơ nghiệp mà bố thí,
hay nộp cả thân xác tôi
để chịu thiêu đốt,
mà không có Tình yêu,
thì cũng chẳng ích gì
cho tôi.
Tình yêu thì nhẫn nhục,
hiền hậu,
không ghen tương, không
vênh vang, không tự đắc,
không làm điều bất
chính, không tìm tư lợi,
không nóng giận, không
nuôi hận thù,
không mừng khi thấy sự
gian ác,
nhưng vui khi thấy điều
chân thật.
Tình yêu tha thứ tất cả,
tin tưởng tất cả,
hy vọng tất cả, chịu đựng
tất cả.
Tình yêu không bao giờ mất
được.”
(1Côrinthô
13: 1-7)
Nói
gì thì nói, đời người chẳng là gì khác ngoài chữ “yêu”. Chữ “yêu” đây, không chỉ là lời nói suông ở
ngoài đời hay trong Đạo, mà còn là ý-nghĩa của một quyết tâm, của hành động của
mỗi người trong đời mình.”
Trần Ngọc Mười Hai
Cũng vẫn một nhận định
rất nhiều chữ “Yêu”
như thế.
Subscribe to:
Posts (Atom)