Sunday, 18 January 2009

“Em ơi, Hà Nội phố ...

“Em ơi, Hà Nội phố

Ta còn em mùi hoàng lan

Ta còn em mùi hoa sữa

Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ

Ai đó chờ tóc xoã vai mềm”.

(Nhạc: Phú Quang - Lời: Phan Vũ)

(Mc 3: 33)

Phải thú thật với bà con, bần đạo đây cha sinh mẹ đẻ, đã lọt lòng ở góc phố Hà thành. Vẫn cứ là phố Huế, với chợ Hôm. Ấy thế mà, chả mấy khi bần đạo dám gọi thầm Hà Nội Phố, có tên em. Bởi, 36 phố phường gọi tên em, sao cho hết. Chí ít, lại là tên có mùi hoàng lan, với hoa sữa. Ấy thế mà, nhiều bạn hôm nay cho yêu cầu bài nhạc trẻ, vẫn cứ yêu và cứ cầu, những là Hà Nội phố, với em ơi!

Chịu thôi. Thôi thì, bần đạo cũng đành chịu. Phố với phường gì, lại cứ hát:

“Ta còn em cây bàng mồ côi mùa đông

Ta còn em nóc phố mồ côi mùa đông

Mảnh trăng mồ côi mùa đông.” (Phú Quang - Phan Vũ – bđd)

Nhưng điều lạ kỳ ở đây, là: sao bạn trẻ hôm nay cứ mãi gọi Hà Nội 36 phường, những con phố? Để lại Hội thánh, hiền thê của Đức Chúa, còn đó nỗi buồn, chẳng ai ới gọi? Có ới, có kêu chăng, cũng chỉ gọi Hội thánh là Mẹ, khi cần đến. Có đâu, ai đó gọi ai, “tóc xoã mềm”!

Thôi thì, có gọi Giáo Hội là “Mẹ thánh” Giáo hội, hay “Hội thánh là Mẹ”, cũng chỉ gọi hội của các thánh, chúng ta đây. Điều này, rất đành rành ở hầu hết các thư của Phao-lô thánh nhân, gửi về Hội thánh lớn nhỏ, ở muôn phương. Những phương trời, ngài chào mừng người tín hữu ở Corinthô, “những người được tác thánh trong Đức Giê-su Kitô” (1Cr 1: 2). Cõi miền kia, ngài đã nói: “kính gửi các hội thánh xứ Galát”, rồi lại “các thánh ở Êphêsô, Philíp, Côlôsê, Thessalonikê.”(Ga 1:1, Ep 1: 1; Co 1:1).

Có điều may, là: chưa có nhà thơ hoặc nghệ nhạc sĩ nào lại dám đặt đầu đề bài hát cứ thế ới gọi Hội thánh Công giáo La Mã, rằng: “Em ơi, Giáo Hội phố”! Bằng không, chắc sẽ loạn. Loạn, vì Hội thánh cho đến nay vẫn thấy rất nhiều. Nhiều ông, nhiều anh và cũng nhiều “ông anh”; chứ chưa thấy có nhiều em nhiều mẹ, nhiều “mẹ thánh”, như ta tưởng. Bởi thế nên, vừa qua, Hội thánh mới nâng nhắc số lượng nữ lưu trong Thượng Hội Đồng Giám Mục ở Rôma vào tháng 10/2008, lên mức kỷ lục đến 19 vị (x. Lời Chúa trong cuộc sống và sứ vụ của Hội Thánh, Tham luận của Gm Peter Ingham - The catholic Weekly 26/10/2008 tr. 44)

Giả như ta gọi những điều trên, là: “một phát giác kinh khủng”, thì vẫn còn một khủng kinh khác đã được phát giác, từ thời xưa. Ấy đó, là khẳng định của thánh sử Mac-cô, trong Kinh Sách, khi thánh nhân viết:

“Rồi Người rảo mắt

nhìn những kẻ ngồi chung quanh

và nói: "Đây là mẹ tôi,

đây là anh em tôi.

Ai thi hành ý muốn của Thiên Chúa,

người ấy là anh em chị em tôi,

là mẹ tôi."

(Mc 3: 33)

Thi hành ý muốn của Thiên Chúa, đó lại là lời gọi mời, gửi đến với mọi kẻ tin. Ngài không gửi riêng gì với Đức Maria, Mẹ của Chúa. Thi hành lời gọi mời của Chúa, là sống độ lượng. Là, đeo đuổi niềm mơ ước có từ lâu. Chứ không là, đạt hết mọi ước nguyện. Điều này, thường gây xung khắc/đối chọi với yêu cầu của gia đình, không chỉ có người mẹ, hoặc người em. Bởi thế nên, khi nhìn vào những người đang dõi bước chân mềm của Chúa, đeo đuổi niềm ước mơ “thi hành ý muốn của Thiên Chúa”, thì Chúa lại gọi các vị ấy, là Mẹ Ngài. Các vị, là Hội thánh. Là, Hội của các thánh ở trần gian.

Riêng thánh Luca, vị thánh sử đã đặc biệt nhận ra nơi vai trò “Mẹ thánh” Giáo hội, và nơi những ngưòi biết tuân lời gọi mời của Đức Chúa. Thánh sử đã tóm gọn toàn bộ Tin Mừng của ngài vào trình thuật Thiên Chúa đã giáng hạ làm người. Có Đức Maria, là “Mẹ thánh” nghe lời của sứ thần dẫn giải. Nên, Mẹ thấy được niềm vui trong đó. Nên, Mẹ đáp trả lời gọi mời đồng công cứu độ, rất thuần thục. Hoàn hảo. Chả thế mà, Mẹ vẫn bình thản truyền cho gia nhân của buổi tiệc:

“Ngài có bảo gì,

hãy làm theo.”

(Yn 2: 5)

Làm theo, đây không chỉ là đổ nước lã vào lu/vại, để thành rượu. Mà là, tỏ dấu lạ cho người “đón nhận lời mời” biết được “Giờ của Chúa”. Biết, là biết ý muốn của Chúa. Ý định cứu độ. Ý định yêu thương.

Với thánh Gio-an, thì thiên chức làm “Mẹ thánh” còn rõ nét hơn, ở vào giờ “G” rất căng hôm ấy. Hôm, mà chính Chúa đã nói với “Mẹ thánh” của Ngài:

“Hỡi bà, này là con Bà!

Đoạn, lại nói với môn đồ:

Này là Mẹ con!”

(Yn 19: 26)

Với Phúc Âm, Đức Mẹ hay còn gọi là “Mẹ thánh” nói lên tính cách đại diện cho môn đệ Chúa. Nói, để cấu thành một Hội rất thánh. Và như thế, Mẹ (rất) thánh của Hội thánh, là môn đồ lý tưởng nhất đã gần gũi Chúa. Mẹ là Mẹ rất thánh, đã thực hiện trước tiên “ý muốn cứu độ của Chúa”. Mẹ, là đấng rất “Mẹ thánh”, đã lĩnh nhận lời hứa được ban cho dân Israel, cách ghiêm chỉnh. “Mẹ thánh”, là người đã nói lên lời “xin vâng!” quan trọng, trong kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa, nơi Đức Giê-su. Và, tất cả cuộc đời của “Mẹ thánh” Maria, qua tư cách Mẹ của Thiên Chúa.

Về những người mẹ cũng “rất thánh” ở đời thường, có những truyện kể ngắn, khá khôi hài, chỉ cốt để mọi người nhớ đến những “mẹ thánh” rất thánh thiện của mình, như sau:

“Thế nào, chuyến đi nghỉ trên núi rừng trùng điệp của bạn, khá tốt chứ?

-Ấy, thời tiết rất tuyệt! Nhưng chuyện ăn uống, thì tệ quá. Mình về sớm hơn dự định.

-Tại sao? Chắc bạn đau ốm, hay sao vậy?

-Không. Chẳng đau ốm gì đâu. Câu chuyện là thế này: lên đó không kiếm được chỗ nào để nghỉ lại, mình bèn ghé trọ tại nhà nông dân nọ. Ba ngày đầu, ông ta toàn cho ăn những gà là gà. Bởi, đàn gà nhà ông, bỗng dưng ủ rũ, ù rù phải giết gấp, kẻo lây lan. Sau đó, đến con bê nhỏ nhà ông cũng bị ôm, thế là ông cho giết thịt, ăn suốt tuần. Mới hết.

Sang tuần sau, bà mẹ vợ của ông tự nhiên ngã bệnh, cũng khá nặng… Thấy thế, mình sợ quá, bèn chạy đi ngay, chẳng dám nán lại, thêm một ngày...”

Nói đến mẹ, dù là mẹ ruột, mẹ vợ hay “Mẹ thánh” Giáo Hội, cả Mẹ Maria nữa, người người đều có lòng kính cẩn, năng chạy đến. Chí ít, là Mẹ Việt Nam, La Vang hay Tà Pao, Lộ Đức, Fatima... Ai cũng sủng mộ, có khi còn tôn thờ. Có người còn lập tượng, vẽ tranh hoặc xướng thành kinh để nguyện cầu. Tưởng nhớ. Hoặc, nhờ cậy. Cũng rất tốt, vì như thế sẽ giúp ta hiểu biết thế giới của Tin Mừng. Ngõ hầu đáp ứng với thế giới của Lời Chúa, bằng nhiều phương cách sống động. Vẫn cứ sống. Sống, rất động.

Thế giới của Tin Mừng, luôn luôn là yếu tố rất sinh và rất động. Tin Mừng, không chỉ là sách giáo khoa, kể cho ta nghe các sự thật về Đức Chúa, thôi. Tin Mừng còn kể lại những gì được mặc khải cho con người, bức chân dung sinh động về cuộc sống nhân sinh của Chúa. Kể lại, những sự việc đáng để kể. Kể, về cuộc sống. Kể, về sứ vụ của Chúa. Và, Kinh Sách còn mời gọi ta đi vào các trình thuật/truyện kể ấy, ngang qua trí tưởng tượng của ta nữa.

Vào với thế giới của Tin Mừng, ta vẫn mang theo trí tưởng tượng rất phong phú, là bởi trong niềm tin đi Đạo, những ai đã từng sống, đang sống và sẽ sống, vẫn nối kết với nhau trong cộng đoàn tình thương, của các thánh. Kết hợp các thánh với “Mẹ thánh”, là để nguyện cầu cho ta được chung phần hiệp thông, mà vui sống. Chính vì thế, từ ngàn xưa, các nghệ sĩ vẫn cứ tưởng tượng ra nhiều ảnh hình của “Mẹ thánh” và các thánh, là để gắn liền thế giới của Tin Mừng với mỗi hoàn cảnh xã hội ta sinh sống. Cũng giống như hôm nay, nếu diễn tả Mẹ Việt Nam rất thánh, ta sẽ quay về với “Em oi, Hà Nội Phố”, mà hát thêm:

“Mùa đông năm ấy,

tiếng dương cầm trong căn nhà đổ

tan lễ chiều, sao còn vọng tiếng chuông ngân

ta còn em, một mầu xanh thời gian…” (Phú Quang – Phan Vũ - bđd)

Mầu xanh thời gian được nhân cách hoá, thành người em. Nhân cách hoá, hay hình tượng hoá bằng ảnh hình với thi ca/âm nhạc, cũng là để ta sống rất sinh động, thế giới của Tin Mừng. Thế giới có những tin vui, rất mừng, giống như truyện kể, ở bên dưới:

“Hôm ấy, vị mục tử báo động với cộng đoàn về tình hình tái chánh của hội thánh rất nghiêm trọng, cần cứu chữa. Vị này, bèn lục tìm trong nhà kho xem có thứ gì có thể biến cải thành những tài và những chánh, thì thấy còn nhiều thùng đựng sách thánh, chưa tiêu thụ. Vì thế nên, Chúa Nhật đó, trong bài giảng về thế giới của Tin Mừng rất thánh thiện, đức thày đã yêu cầu cộng đoàn nên có ít nhất ba người thiện nguyện đến từng nhà của bà con chòm xóm, mà gây quỹ.

Thoạt khi ấy, thấy có ba vị hăng say giơ tay cao, để tình nguyện. Đó là: chị Gái, anh Giai và chú Bình, rất tỉnh táo. Khôn ngoan. Thành thạo. Chị Gái và anh Giai, vốn là nhà kinh doanh nỗi tiếng bán buôn trong họ ngoài làng, ai cũng biết. Duy có anh Bình, vốn giòng nông gia, chân phương thật thà, lại còn chứng tật lắp bắp với cà-lăm, sao đòi đi bán. Nhưng, quyết không làm anh thất vọng vì chứng tật yếu kém này, đức thày vẫn cứ để anh thử thời vận một lần, cũng rất tốt.

Và, đấng bậc là thày bè gửi cả ba ra đi, chất đầy những “thế giới của Tin Mừng” qua trang Sách, thật rất thánh. Chờ đợi ngày họ quay về, nhiều kết quả, phủ phê. Ngày hẹn về, đức thày hỏi anh Giai lẫn chị Gái xem ai bán được nhiều Sách. Mỗi vị, chỉ bán có 20 cuốn. Mang về mỗi hai trăm.

Đến lượt Bình, anh thình lình đến với đức thày khoe ông kết quả mình đã bán, những 320. Và, ba ngàn hai đếm đủ giao thày mục tử, không hề thiếu. Vốn thắc mắc về khả năng gây quỹ của một thành viên Hội thánh chưa từng biết bán buôn, mà sao kết quả thế, đức thày hỏi:

-Này Bình, tiền này là thế nào đây? Phải chăng anh bán được bấy nhiêu cuốn?

Bình chỉ gật đầu, không nói thêm. Rất ngạc nhiên, cả anh Giai lẫn chị Gái đều tỏ dấu vừa thán phục vừa nghi ngờ. Nghi ngờ tài buôn bán, chứ tuyệt nhiên không ngờ và cũng chẳng nghi tài hăng say, rất thánh của thành viên Hội thánh, là anh Bình. Cả đức thày, cũng không nghĩ là Bình ta lại tài giỏi đến thế, bèn gạn hỏi:

-Này anh Bình, không dám nghi ngờ tài của anh. Nhưng, hãy cắt nghĩa cho mọi người biết sao anh có biệt tài quảng bá Tin Mừng, tuyệt đến thế?

-T..ô..i, cũng…không …không…không…biết. Ơn…ơn ..thánh…thánh..đ ..ấ..y!

-Anh Bình à, anh hãy mạnh dạn nói cho cộng đoàn biết anh nói những gì mà họ mua nhiều đến thế?

Tôi…tôi…nói..thế…thế…này..này…Quý…quý…vị…vị..có…có…muốn…muốn…

mua…mua…Sách…Sách…thánh…thánh..này..này…không…không…hay…hay… muốn…muốn... ...tôi…tôi…đứng…đứng…đây…đây…đọc…đọc…cho…cho…nghe…nghe…rồi…rồi…

mới …mới…mua…mua….

Nghe tới đó, mọi người hiểu ngay lòng muốn rất thánh của Bình, nên thôi không hỏi tiếp. Và từ đó, ai trong cộng đoàn Hội thánh sở tại, cũng đã có quyết tâm rất thánh, để làm những chuyện thánh thiện, của Hội thánh.

Truyện kể trên, không có ý diễn tả tình cảnh “rất thánh” của Mẹ thánh Giáo hội, ở địa phương. Nhưng, chỉ muốn nói rằng: trong quá trình sống Đạo giữa đời và trong đời, mình những tưởng mọi chuyện chỉ như “phiếm”, mà không Đạo. Mà, thật sự cũng rất Đạo và rất phiếm. Có chuyện Đạo trong đời, rất nên phiếm. Bởi, có “phiếm” nhanh “phiếm” mạnh, mới thấy được rằng Hội thánh cũng có những khoảnh khắc tương tự lời kết của nhạc bản “Em ơi, Hà Nội phố”, ý lời như:

“Chiều Hồ Tây lao xao hoài con sóng,

chợt hoàng hôn về tự bao giờ” (Phú Quang & Phan Vũ – bđd)

Và, bần đạo vẫn tự nhủ: nếu ta thay thế chữ “Hồ Tây” bằng cụm từ “sống Đạo”, hẳn cũng sẽ có những khoảnh khắc suy tư rất ý nhị. Cho mình. Cho đời.

Trần Ngọc Mười Hai

có nhiều lúc

cứ hay nhủ với lòng mình

và với người

như thế.

Sunday, 4 January 2009

“Bằng một vòng cánh tay”

Chuyện Phiếm Lễ hiển Linh 04.01.09

“Bằng một vòng cánh tay” Bằng một kề sát vai Bằng một nhịp bước vui Dìu dắt nhau về cõi mê say suốt đời.

(Nhạc ngoại quốc – Blue Tango)

(ĐNL 7: 9)

Có lẽ, trong đời mỗi người, đạo cũng như đời, đều có những nỗi đam mê. Người, thì mê ‘tứ đổ tường’, chính trị, thơ văn. Kẻ, lại mê vườn tược, sách vở, hoặc bút nghiên. Riêng cá nhân bần đạo, cũng phải thú thật với bà con/anh em rằng: bần đạo hồi đó đã biết mê. Thật sự, có mê thì cũng chỉ là mê âm nhạc. Hay, mê nghe nhạc thì đúng hơn. Mê với mẩn, các nhạc bản “Tango xanh”/đỏ, và “Bài Tango cho em”, đến độ cứ mỗi lần thấy nhạc bản Tango nổi lên đâu đó, đã thấy khá bần thần, và rất mê. Chính vì quá mê nghe Tango Á-Căn-Đình, nên bần đạo cứ nghĩ quẩn. Nghĩ rằng, rồi ra Chúa chẳng cho mình bền đỗ, ở lại nhà Chúa, hay sao ấy?

Mấy ngày qua, trong tiệc đình đám có nhẩy đầm, bần đạo đã thấy “đấng bậc” nọ chẳng phiền hà/nệ cổ, chẳng sợ luật với lệ gì, vẫn cứ ra sàn làm một bản “múa đôi” rất Tango Xanh, đến là mê. Mê như thế, đâu có chết thằng Tây nào, đâu nhỉ? Vì thế, đôi lúc nhìn lại chuyện đời, bần đạo cũng thấy tiếc nuối một đôi chuyện. Thấy mình lẩn thẩn, đã rất ngu. Ngu và xuẩn, chẳng vì ý/lời nhạc bản Tango, khiến vụng tu. Lẩn thẩn và ngu, vì thấy mình lắm lúc chưa hiểu nhiều về cõi đời tu. Ngu và lẩn thẩn, có lẽ vì xưa nay cứ hiểu sai ý/lời nhạc bản của bạn mình, khó nhận ra, như:

(Thì đừng rời cánh tay,

thì ghì chặt lấy vai)

sẽ xin tiếng đàn đến nghìn nơi

Ngàn năm khắc sâu tình ta đẹp ngời. (Blue Tango – bđd)

Ngàn năm khắc sâu tình ta đẹp ngời, đâu chỉ là tình của hai người. Chí ít, là những người vừa “múa đôi”? Tình người, đã khắc sâu đến nghìn năm, chắc không còn là “tình mình bây giờ”, theo tháng năm. Cho bằng, tình Chúa, tình của người, và tình của anh em vẫn được Chúa bảo ban, như bao giờ:

“Anh (em) phải biết rằng Đức Chúa,

Thiên Chúa của anh (em),

thật là Thiên Chúa, là Thiên Chúa trung thành:

cho đến muôn ngàn thế hệ,

Người vẫn giữ giao ước và tình thương đối với những ai yêu mến Người

và giữ các mệnh lệnh của Người.”

(ĐNl 7: 9)

Hằng muôn thế hệ, Chúa vẫn giữ giao ước tình người, với ai yêu mến Ngài. Tình người ấy, chắc là tình được nói đến, có “Tango xanh”, rất nhún nhảy. Và có lẽ, Chúa sẽ nhảy lên vì vui mừng sung sướng, nếu người người biết tuân giữ “mệnh lệnh” tình thương của Ngài! Tất cả, là như thế. Tất cả, được diễn tả bằng nhạc bản, hoặc sách thánh, rất Đệ Nhị Luật. Tả cách nào, cũng là diễn và tả. Hát cách nào, cũng là hát và hò. Cũng, bài “Tango xanh/đỏ” hay “Tango cho em”. Và, cũng lại:

“Bằng điệu nhạc ngất ngây,

bằng kỷ niệm khó phai

bằng cuộc tình đêm phơi phới

chúng ta ghi trong cõi tim này” (Blue Tango – bđd)

Ghi trong tim, hay trên nốt nhạc, cũng vẫn là ghi. Là kỷ niệm khó phai. Là giao ước, tình người đối với những ai mình yêu mến. Mến Ngài. Mến người. Mến hết mọi sự. Rất tình đời.

Về ngu và lẩn thẩn, có người đã rất ngu nhưng không si. Người đó là bần đạo. Bởi, đôi khi thấy mình cũng có si, nhưng không ngu. Duy, có người bạn của bần đạo, chẳng ngu cũng chẳng lẩn lẩn, nhưng rất si . Si tình, si mê tình Chúa và tình người. Ấy đó bạn mình, tên họ đầy đủ cả tên thánh lẫn tên tục, rất Giu-se. Đang ở Mỹ. Sở dĩ, nói: anh rất si nhưng không ngu, là vì “nếu một mai, anh có qua .. (rồi)” thì anh cũng lãnh trọn gói có đủ cả bảy bí tích, trong đó không thiếu bí tích thày cả và cả bí tích rất hôn rồi lại phối, tức hôn phối.

Nếu bảo rằng, Giu-se Trần Văn Quý đã từng “si mà không ngu” là nói trại. Anh cũng từng một lần có cuộc đời rất tu. Rất, tu Dòng là đằng khác. Xong, anh lại có một đời lòng thòng những “tu ra”. Ra, về lấy vợ. Và, có đến 3 con, rất đề huề. Nay, anh quay về cõi đời cũng rất tu. Nhưng không là tu Dòng, mà lại tu triều, làm cha xứ. Ở giáo phận rất “Los”. Thật ra như thế, anh cầm chắc bảy phép bí tích, rất lành và rất thánh. Chẳng thiếu chi. Khi sinh thì.

Để qua một bên những chuyện bên lề, dài dòng kể lể, nay ta về “phiếm” chuyện khác, lác đác đôi ba giòng chảy những phiếm. Phiếm, chuyện thường ngày ở huyện. Vẫn hay gặp. Chẳng khi nào thiếu. Đó, là chuyện yêu đương. Và, đương yêu. Yêu đương hay đương yêu, là nhận rằng: con người ở đời, có cấm cản hoặc đánh chết cũng vẫn yêu. Vẫn cứ yêu đương và đương yêu, như từ bao giờ. Nói thế, vì rõ ràng ta được dạy:

“Còn hễ ai giữ lời Người dạy,

nơi kẻ ấy

tình yêu Thiên Chúa đã thực sự nên hoàn hảo.

Căn cứ vào đó,

chúng ta biết được mình đang ở trong Thiên Chúa.”

(1 Yn 2: 5)

Hỡi bạn và tôi, ta hãy thử bày trò “tam đoạn luận” nho nhỏ rất ngắn gọn, rằng: Thiên Chúa là Tình yêu, mà mình “đương ở trong Thiên Chúa”, tức: mình đương yêu. Một thứ yêu đương, rất đích thực. Một tình rất thực, trải dài nhiều tháng năm.

Hay, bạn và tôi, ta cứ áp dụng “tam đoạn luận” khác dài dòng hơn, sẽ thấy như sau:

“Còn chúng ta,

chúng ta đã biết tình yêu của Thiên Chúa nơi chúng ta,

và đã tin vào tình yêu đó.

Thiên Chúa là tình yêu:

ai ở lại trong tình yêu thì ở lại trong Thiên Chúa,

và Thiên Chúa ở lại trong người ấy.”

(1Yn 4: 16)

Về, yêu đương và đương yêu. Nếu diễn tả bằng lời lẽ thánh thiêng, thì như thế. Không gì đẹp hơn. Giả như, bạn và tôi, ta có tâm hồn thi-ca âm-nhạc đầy mình, cộng thêm chút tưởng tượng du-dương/tình-tứ trữ tình hơn, hẳn bạn và tôi, ta sẽ cùng người nghệ sĩ, lại hát thêm:

“Bằng một nghìn cái hôn

vào một làn tóc thơm

lắng nghe tiếng đàn réo tình hoan

đàn như nói cho ta lời nói du dương

cuộc tình mênh mang.” (Blue tango – bđd)

Tóm lại, du dương - yêu đương – tình mênh mang, hay gì gì đi nữa, chẳng qua vẫn là: “ta biết mình đang ở trong Thiên Chúa”, và: “Thiên Chúa đang ở lại trong người ấy”, tức những người đương yêu. Đương có thứ yêu thương, tình nồng thắm. Rất trọn hảo. Lành thánh. Và vì thế, bần đạo còn nói: bạn Quý Trần của bần đạo, vốn không ngu nhưng vẫn si, là như thế. Đâu có sai.

Để quyết đoán điều vừa nói, là: “không sai”, xin ghi lại đây đôi giòng truyện kể về một thứ tình. Tình đời. Tình của người đời. Thứ tình, có giòng chảy như sau:

“Chuyện xảy ra ở trời Tây, có anh thanh niên nọ cùng cô bạn gái mình đã quyết định tiến tới hôn nhân. Rất long trọng. Bạn bè, người thân đến dự lễ chúc mừng, kéo dài nhiều tiếng, rất hân hoan. Cô dâu xinh đẹp ăn vận toàn mầu trắng trinh trong. Chú rể xúng xính trong bộ đồ lễ tân, rất “tuxêđô”. Ai cũng bảo: hai người đẹp đôi. Tình của hai người thật thắm thiết. Rất tuyệt.

Ít tháng sau, người vợ chạy đến đưa ra một đề nghị, thử thách chồng mình: “Em vừa đọc thấy trên báo nọ, họ chỉ cách giúp ta giữ gìn hôn nhân, cho dài lâu. Đơn giản chỉ thế này: Anh và em, hai ta thử kê ra một danh sách, dài ngắn còn tuỳ, kể lại những gì rất dễ làm phiền lòng nhau, thử xem cho biết. Sau đó, ta cùng nhau bàn chuyện điều chỉnh mọi trục trặc đã có, ngõ hầu cuộc sống và tình yêu của đôi ta, sẽ tốt hơn.”

Người chồng nghe vậy, bèn đồng ý ngay không chậm trễ. Thế nên, cả hai vào phòng riêng, suy nghĩ về nhiều thứ để tìm xem có thứ nào mà người kia có thể đã làm phiền lòng mình. Cứ thế, suốt buổi chiều, hai người suy nghĩ lung lắm, suy xong, lại ngồi viết xuống những điều mà người yêu từng làm mình phật lòng.

Sáng hôm sau, vào giờ điểm tâm, cả hai quyết định mở danh sách đã ghi xuống ra xem có gì cần trao đổi, hay không. Người vợ rất nhanh nhẩu, đòi nói trước. Cô ta mang danh sách mình kê, có ghi cặn kẽ những điều cả hai từng trải. Chỉ nhìn qua, đã thấy dài những 3 trang. Chỉ đọc hai ba hàng chữ đầu, đã thấy mắt mũi người chồng, đầy những nước, cô bèn hỏi:

-Có gì mà anh buồn khóc dữ thế, hỡi cưng?

-Có gì đâu. Anh nhớ mẹ, chỉ có thế. Thôi, em đọc tiếp đi.

Người vợ tiếp tục đọc bản liệt kê danh sách những chuyện không vui mà người chồng đã từng gây ra cho mình, đến 3 trang. Xong xuôi, cô đặt lên bàn xếp lại rồi ngó chừng, và nói:

-Giờ tới lượt anh, rồi đó. Đọc phần của anh xong, ta sẽ vào chuyện sửa lỗi.

-Anh chẳng viết được điều nào em ạ. Và trang giấy của anh vẫn trinh trong mầu trắng. Anh vẫn nghĩ, em là người vợ tuyệt vời. Anh thật lòng chẳng muốn em thay đổi điều gì trong quan hệ với anh, hết. Em là người vợ hiền và là người yêu tuyệt diệu, anh gặp được. Thật tình, chẳng có gì cần phải đổi thay, đâu em ạ!

Người vợ trẻ, cảm động trước nghĩa cử của chồng mình. Cô rất xúc động thấy tình yêu mà chàng dành cho mình, bấy lâu nay. Anh vẫn chấp nhận mình, dù mình đầy những: tham sân si, như tiền kiếp. Quay sang một bên, cô vội lau nhẹ giọt nước mắt ngà, vừa lăn xuống.”

Truyện tình người, chỉ như thế. Không dài dòng. Chẳng lê thê. Nhưng, mang nặng một ý nghĩa sâu lắng. Ý nghĩa của tình yêu trong đời. Tình đời, có lúc ta cảm thấy ê chề, thất vọng và bực tức. Nhưng người đời vẫn luôn có nét đẹp tuyệt vời của tình yêu. Có, ánh sáng và lời hứa, rất trinh trong. Và sáng lạn, như tình của con người, lúc ban đầu.

Và, người kể hôm nay, lại đã thêm một câu hỏi: sao ta cứ phải tìm kiếm những xấu xa của người khác. Kiếm tìm, những gì làm ta ưu uất phiền lòng, và thất vọng nơi người yêu. Thay vào đó, sao không để ý đến những gì tuyệt vời, đẹp đẽ. Bởi, đời chỉ đẹp đẽ, nếu ta biết quên đi những gì xấu xa, phiền toái. Bởi, tình chỉ tươi và đẹp, khi ta biết khen ngợi và đề cao. Biết nâng đỡ nhau. Chấp nhận nhau. Đó, mới là tình yêu. Đó, mới là tình người. Tình của đời.

Trong vui tươi ca ngợi tình của đời, bạn hãy cùng tôi, cất lên câu hát của kết đoạn:

“Bằng một vòng cánh tay

bằng một kề sát vai

bằng một nhịp rất vui

dìu dắt nhau về cõi mê say, suốt đời.” (Blue Tango – bđd)

Có vui hát như trên, ta mới thấy đời mình đáng mê. Đáng say. Suốt tháng ngày.

Trần Ngọc Mười Hai

Cũng từng mê và say

Nhiều tháng ngày

có tình yêu thương đằm thắm.

Suốt đời.