Saturday, 14 June 2008

“Tình, có lúc khiến ta buồn chán”

muốn khoanh tay quay mặt chẳng màng

ngồi đếm những vết nhăn vầng trán

nhắc cho ta một thời yêu nàng” (Lê Hựu Hà)

(Mt 5: 12)

Tình buồn chán. Những là vết nhăn vầng trán, nhắc ta một thời yêu đương. Phải chăng đây, là tuyên ngôn của người từng trải? Hỏi là hỏi thế thôi, chứ biết rằng: người nghệ sĩ đây chẳng còn cơ hội để đáp với thưa. Có chăng, chỉ là tình tự đổi trao, không bằng lời. Mà, bằng giòng chảy âm nhạc, ở cõi kia.

Về buồn chán, chắc chắn không chỉ nhà thơ hay người viết nhạc, mới cảm nghiệm. Chừng như ai sống trên đời, cũng đều vướng mắc, nỗi buồn và chán ấy. Với nhân gian, hai chữ buồn/chán, là tính cách rất thực của cuộc sống, thực tế. Sống ở đời, ai mà chẳng buồn, và thấy chán? Cả đến người hạnh phúc tràn đầy với tiếng tăm như người “thợ viết’ họ Bùi (rất) Bảo Trúc. Mỗi lần kết thúc câu chuyện đời, đều vẫn viết: “Chán mớ đời!”, “Rõ chán!”…

Về tình buồn khá chán, nếu bạn chịu đi một vòng phỏng vấn nhỏ, bỏ túi, hẳn sẽ bắt gặp những lời phát biểu thổ lộ, nghe rất quen. Quen, như câu buột miệng, từ chính mình. Hoặc, của ai đó, như sau:

*Với đôi vợ chồng trẻ: “Truyền hình độ này chẳng có gì hay. Xem phát chán.Hay mình thử đến rạp xem có phim gì hay không cưng?”

*Với cụ già vừa về hưu: “Từ ngày về nhà đuổi gà cho vợ, chẳng có việc gì làm. Rõ đáng chán. Cứ luẩn quẩn suốt ngày ở xó bếp, làm sao khá?”

*Với bạn trẻ hay được ba mẹ nhắc đi nhà thờ: “Thôi, con không đi đâu. Lễ với lạy lúc này chán lắm rồi. Lần nào đi lễ cũng gặp cha với cố toàn xin tiền xây nhà thờ không à… Sao con thấy ngao ngán quá, đi thôi.

Nghiên cứu kỹ, hẳn bạn sẽ phán: chán là thành phần cuộc sống, ngày hôm nay. Là, trạng thái đời thường mang dáng trầm buồn, khôn tả xiết. Là, cảnh tình trống vắng, mất cả động lực thúc đẩy, để mình sống. Chán, còn là trộn lẫn giữa nỗi niềm lẻ bóng với giác quan. Lẻ bóng - cô đơn, cả vào lúc mình bận rộn hơn bao giờ hết. Bận việc. Bận sinh hoạt, đến không có thì giờ mà nghỉ, thế mới chán.

Và hôm nay, chắc sẽ có bạn thắc mắc hỏi: Lời Chúa, có đề cập gì đến chuyện buồn chán, hay chăng? Tin Mừng có là tin vẫn đáng buồn và khá chán?

Đã hỏi, thì xin thưa: đọc cả bốn Tin Mừng chẳng thấy chỗ nào Chúa nói chán và chán nói, hết. Chúa phán và khuyên nhủ những “rất không chán”, chỉ thấy vui, như sau:

“Anh em hãy vui mừng hớn hở,

vì phần thưởng dành cho anh em

ở trên trời

thật lớn lao.

Quả vậy, các ngôn sứ

là những người đi trước anh em

cũng bị người ta bách hại như thế.” (Mt 5: 12)

Nếu tìm hiểu, bạn và tôi sẽ thấy những ai bị bách hại vì buồn/chán suốt cuộc đời, tưởng cũng nên nghĩ về câu Ngài khuyên nhủ. Bởi, “vui mừng hớn hở”, chính là điều kiện ắt-và-đủ để ta thụ hưởng niềm vui Nước Trời, không hề chán. Có thể bảo: sở dĩ bạn bè ở đời vẫn than “chán” suốt ngày, là vì họ tìm chưa ra mục tiêu của sự sống. Nhiều người vẫn thích “dính liền” với những gì tạm bợ, ở trần gian. Tạm bợ, vì niềm hạnh phúc dù có kéo dài suốt canh thâu, họ cũng đâu lấy làm mãn nguyện. Vẫn cứ mải tìm kiếm niềm vui, cho riêng mình.

Niềm vui đích thật, là vui không bao giờ biết chán. Niềm vui ấy như thế này:

“Vậy, tôi nói cho các ông hay:

trên trời cũng thế,

ai nấy sẽ vui mừng

vì một người tội lỗi ăn năn sám hối,

hơn là vì chín mươi chín người công chính

không cần phải sám hối ăn năn.”

(Lc 15: 7)

Niềm vui nhà Đạo, là như thế. Nhưng, nếu hỏi rằng: người sống bên lề nhà Đạo, nếu muốn vui, hà tất cứ phải biết ăn năn sám hối, sao?

Thú thật, bần đạo nghe hỏi chả biết đối đáp làm sao, cho phải lẽ. Thôi thì, bần đạo chỉ dám mượn lời của nhân sĩ Hà Sỹ Phu - Nguyễn Xuân Tụ, làm ví dụ:

“Cháu buồn cháu gọi Ức Trai ơi

Xin được quỳ bên, hỏi một nhời:

‘Kim bang vô đạo hà như xử,

cổ tích oan khiên diệc khả hồi”? (*)

Giọt máu Linh xà sao thấm mãi,

Cháu buồn cháu gọi Ức Trai ơi! (Hà Sỹ Phú – Sáng trăng)

Cụ Hà Sỹ Phu thấy buồn rầu và chán nản nên mới vời bạn già của mình là cụ Ức Trai để hỏi (*): “Nay nước vô đạo phải ứng xử sao đây? Câu chuyện oan khiên ngày trước lại tái hồi chăng?”. Thi hào/nhân sĩ buồn chán sự đời, thời vẫn hỏi như thế. Còn, dân gian buồn chán giận đời, hỏi ai đây?

Nhìn vào trần thế hôm nay, ta thấy người người bày vẽ đủ thứ chuyện. Hết chuyện truyền hình/phim ảnh lại đến vi tính cũng vi vu, đủ mọi thứ cốt để tạo niềm hứng khởi lôi cuốn người đời nhưng nào đã đủ? Như đôi vợ chồng mới nói ở trên, hết xem tivi chán rồi còn rủ nhau đến rạp ngồi, vẫn chưa vui. Thế mới biết, duyên do đưa dẫn đến những chán và buồn, hẳn phải là chuyện tâm tình của ai chăng?

Có đám trẻ người, mà người mình ở bên nhà hiện giờ gọi là người tuổi “tin” (teen-ager) có lúc thấy đơn lẻ, bèn tìm về với “chít chát’ trên mạng, tức loại hình rất mới. Hết khổ công “nối mạng”, để rồi mạng nối với người đời, bên kia bờ đại lục, cho bớt chán. Gặp ngay, vị đối tác cũng lại đang tìm kẻ không-bao-giờ-biết-chán, để giải khuây. Cuối cùng, cả chàng lẫn nàng vẫn thấy buồn. Thành thử, nỗi buồn rất chán ở đời, hôm nay, lại mang thêm một danh xưng mới “nỗi chán không tên”. Chẳng thế mà, có chuyện người trẻ ở Nhật đã rủ nhau ra đi mà tự vẫn tập thể, dạo gần đây.

Giải quyết nỗi chán hôm nay người đời kiếm tìm đủ mọi cách, vẫn không xong. Phương cách mà nhiều người quyết tìm kiếm là làm sao đẩy lùi được nỗi chán chường, đi dần vào vùng trời dĩ vãng. Rất mông lung. Mơ hồ. Cô quạnh. Có vị, còn tìm cách làm hết chuyện này đến việc khác, cho thêm bận. Nhưng kết cuộc, vẫn cứ “buồn ơi chào mi”, nghe còn chán nhiều hơn nữa.

Có vị, lại tìm đến môi trường học đường để xem có giáo án/chương trình nào khả dĩ giúp ích mình được gì không? Có nhà trường, đưa ra đề nghị: bạn cứ thử sử dụng thời giờ rảnh rỗi mà niệm suy. Thời gian để suy và niệm, cũng chỉ chừng vài phút trong thời khoá biểu thường nhật. Đều đặn. Những niệm và suy, khởi phát từ lúc học được ở Mẫu Giáo vườn hồng. Nơi đây, trẻ bé vẫn cứ tập tành lặng thinh trong chốc lát. Chỉ vài phút thôi. Vài phút, để nhớ rằng: Chúa ở bên em, vào mọi lúc. Rất vui. Có nụ cười.

Rồi khi khôn lớn, thời gian lặng thinh cứ thế mà tăng dần. Tăng dần lên, để mọi người cảm nghiệm rằng mình đang vui thú, có sự hiện diện của Chúa. Đức Chúa hiện diện ở nơi mình. Mình hiện diện ở bên Chúa. Cứ như thế, nỗi buồn chán kia, ắt từ từ … chấm hết. Dứt đoạn.

Thế đó, là đề nghị của một số nhà mô phạm, trong Đạo/ngoài đời. Và, đây là đề nghị của người lớn. Thế còn, trẻ nhỏ thì sao? Câu hỏi này, thật ra rất khó trả lời. Bởi, là người đọc dòng chảy này, đâu ai còn nhỏ nhắn để mà thưa. Thưa, như những câu thưa – hỏi, của em nhỏ ở bên dưới:

“Một bé em ngồi chễm chệ trên đùi ông ngoại, nghe ngoại đọc truyện kể, trước khi ngủ. Thay vì lim dim đi dần vào giấc ngủ thần tiên nhỏ bé, em lại cứ để mắt, hết quay nhìn vào sách truyện, lại hướng về vầng trán nhăn nheo của ông ngoại. Đôi lúc, bé còn lấy tay sờ lên trán mình xem có những đường nhăn nheo đáng chán như trán ông ngoại, không. Cuối cùng, bé lên tiếng:

-Ngoại à, có phải Chúa làm ra ông ngoại không, mà sao nhìn trán ngoại, con thấy ông ngoại đáng chán như thế?

-Ấy, con đừng nói thế. Đúng đấy, con! Chúa dựng nên ông ngoại, cách nay cũng khá lâu.

Ngưng hỏi chỉ một phút, bé em lại tiếp tục:

-Thế, Chúa có dựng nên con không, ông ngoại?

-Có đấy con ạ. Thiên Chúa dựng nên cháu, chỉ mới đây thôi.

Vẫn tiếp tục sờ vào vầng trán của mình, rồi đến trán ông ngoại, không biết chán, bé nói:

-Con dám cá là Chúa làm nên con người riết rồi, cũng phải chán thôi. Nhưng lần này không hiểu sao lần này Chúa đã làm khá hơn trước, rất nhiều. Vì thế, Chúa mới bớt chán đời, phải không ông ngoại?

Bắt chước ngôn ngữ của thi hào William Shakespeare, ắt hẳn ta dám nói: chán hay không chán, đó chính là vấn đề. Đúng thế. Chán buồn/buồn chán, vẫn là vấn đề thời đại. Khó mà thoát. Có chăng, chỉ bớt đi phần nào nỗi buồn không tên ấy, mà thôi.

Như mọi lần, khi đề cập đến chuyện buồn - chán như chủ đề hôm nay, bần đạo đề nghị bạn bè/người thân, ta thử đọc thêm truyện kể, bên dưới, coi đây là cách thư-giãn, cho vãn cơn chán-ngán-mà-không-buồn, như sau:

“Vị nữ lưu nọ, vẫn thầm hỏi mình, hỏi người như sau: lâu nay tôi làm đủ điều, sao vẫn thấy chán. Chán đời. Chán Chúa, chán cả riêng tôi?

Có lần, tôi mạnh dạn dò hỏi Chúa, trong thinh lặng nguyện cầu vẫn lan man, rằng:

-Lạy Chúa, xin cho con được tiếp chuyện với Chúa ít phút, để cho con bớt buồn.

Lập tức, có tiếng chim oanh líu lo ở đâu đó, vẫn cứ hót. Vị nữ lưu, cứ để ý nghe ngóng vẫn không thấy tiếng Chúa đáp từ, ra như buồn giận. Giận riết rồi chị lại thì thầm, rất thở than.Than với thở xong, chị bèn hối thúc Chúa:

-Lạy Chúa, xin hãy nói chuyện cùng con đi, không thì con chán lắm!

Ít phút sau, lại có tiếng sấm sét ầm ầm nổi lên. Vang rền cả một góc trời. Vị nữ lưu không nói thêm điều gì, cũng chả buồn để ý đến những gì khác lạ đâu đâu, nơi tiếng sấm. Vả lại, chuyện mưa ầm, sấm nổ có gì lạ đâu. Vẫn rất ư là đáng chán. Nghĩ thế, chị ngồi không được lâu, lại tiếp tục vặn hỏi Chúa:

-Chúa dấu yêu! Xin cho con được diện kiến dung nhan Ngài. Chỉ một chút thôi. Con thề sẽ không cho ai hay biết chuyện này, hết.

Chỉ một lát sau, đã thấy sao khuya lấp lánh, trên bầu trời cao thẳm. Rọi chiếu khắp không gian, thấy rất nhiều. Thế nhưng, nữ lưu nhà mình, vẫn có mắt mà không thấy. Cứ réo gọi Đức Chúa, suốt một ngày:

-Lạy Chúa mến yêu. Xin hãy cho con một dấu lạ, để con bớt chán chường. Với dấu hiệu này, con hẹn sẽ làm lành lánh dữ, dứt khoát thôi!

Tức thì, có nguồn tin xuất hiện trên báo đài, vừa thoáng bắt, là: nhiều trẻ nhỏ vừa góp mặt chào đời. Rất đông. Nhiều nhất, là ở Trung Hoa. Trẻ sơ sinh ở bên đó, không cơ man nào đếm hết. Không thống kê nào, kể cho xiết. Nhưng, nữ lưu buồn, vẫn chẳng bận tâm gì mấy trẻ con. Cũng không đoái hoài đến chuyện sản sinh. Quá tuyệt vọng chờ đợi Chúa cất tiếng phán, chị bèn nói lên thật to, cơ hồ để Chúa nghe hoài phát thấy ngán, phải đáp từ:

-Ôi, lạy Chúa. Xin Chúa thử sờ chạm người con, để con biết là Chúa đang nghe tiếng con nguyện cầu mà đoái mắt, nhìn xuống.

Ngay tức khắc, Chúa ghé xuống va chạm vào người chị. Thế nhưng, chị lại cứ dùng tay mà đuổi xua. Phủi rất mạnh đàn bướm ở đâu đó dồn dập tới. Có cả lũ ong ruồi bu quanh, thật đến nản. Nản chí, nản cả lòng người, chị thất thểu bước đi, dáng thật buồn…

Truyện kể ở trên có thể minh họa rằng Chúa đã và đang hiện diện và hoạt động quanh ta hàng giây, hàng phút nơi người anh, người chị, nơi con em, cháu chắt cùng chim muông, loài thú với cỏ cây mà ta mải buồn, mải chán nên chẳng nhận ra, đó thôi.

Một đề nghị nhỏ, là: bạn và tôi, ta hãy bỏ chút thời gian mà an vui, thinh lặng, để cảm nghiệm và lắng nghe. Nghe và nhìn cuộc đời. Cũng chớ đòi hỏi nhiều nơi người. Nơi Chúa. Theo cách thức của riêng mình.

Thêm nữa, chấp nhận rằng: buồn chán và bất ưng, vẫn có đó. Vẫn cứ xảy đến với đời và với người. Ở bất cứ đâu. Nhưng, hãy cứ nhìn nó bằng nhãn quan rộng mở. Nhãn quan mới của Ki tô hữu đã thanh thẩy, đổi thay. Với niềm vui tin tưởng.

Chắc chắn bạn và tôi, ta sẽ thấy niềm vui, không còn chán. Hay bớt chán trong suốt 75 năm cuộc đời ở trần gian. Vì, có chán hay không, mọi sự vẫn cứ là Ân Sủng. Cho mọi người. Ở mọi thời.

Trần Ngọc Mười Hai,

nhiều lúc cũng thấy chán

nhưng chưa nản.

Sunday, 8 June 2008

“Mặt trời nào soi sáng tim tôi ...

“Mặt trời nào soi sáng tim tôi

để tình yêu xay mòn thành đá cuội”

(Rm 8: 14-27; 1Cr 12: 3; Cv 2: 5-11)

Thập niên ’70, từ miền Trung trở về Sàigòn bần đạo có ý định đến thăm người thày cũ. Lúc ấy, cụ đang lo cho một xứ họ, ở Gò Vấp. Và, bần đạo được biết thày mình, Lm Đinh Khắc Tiệu CssR, cùng với linh mục bạn khởi xướng “Phong trào Thánh Linh”, ở thị thành.

Vào năm 1998, nhân dịp gặp lại bạn đồng môn ở Quận Cam California Hoa Kỳ, bần đạo được biết người anh học ở lớp trên, anh Tôma Triệu Ngọc Toàn (cựu tu sinh Dòng Chúa Cứu Thế) lúc ấy đang phụ trách lớp Thánh Linh, ở nhiều nơi.

Đến tháng Tám 2007, có dịp trở lại Hoa Kỳ thăm bạn đồng môn ở Gardena California, bần đạo hân hạnh gặp người anh linh mục, anh Nguyễn Đức Mầu CssR, người từng có cảm hứng viết lên nhạc bản “Tôi Thâm Tín Rằng” năm 1968, cũng đang thâm tín sinh hoạt trong địa hạt Chúa Thánh Linh, ở nhiều nơi. Nơi nào, bần đạo cũng thấy bừng bừng khí thế rất Thánh Thần.

Mới đây, nhiều sinh hoạt năng nổ nhằm tỏ lòng sùng kính Chúa Thánh Thần, cũng đã có mặt ở nhiều nơi trên đất Úc. Hoạt động rất hăng say. Đặc sủng của Chúa, đang lan rộng. Lan, cả về tình yêu thương lẫn niềm tin tưởng vào Chúa Thánh Linh, rất dũng mãnh. Tuy nhiên, có bạn chưa rõ lắm về các đặc ân/đặc sủng từ Thánh Thần Chúa, nên cứ hỏi. Và thắc mắc, như sau:

Thi thoảng, tôi vẫn nghe nói nhiều về những điều thường được gọi là “lòng sùng kính tôn thờ Chúa Thánh Linh”. Phải nói rằng, điều này rất mới đối với tôi. Tôn thờ Sùng kính Đức Giê-su và Thiên-Chúa-Cha, việc ấy cũng dễ hiểu thôi. Đằng này, tôn sùng Chúa Thánh Thần thiêng liêng sáng láng vô cùng, là chuyện tôi ít mường tượng đến. Vậy, qua mục này, xin linh mục giải thích cho biết tôi phải quan niệm thế nào cho đúng cách, về phong trào sùng kính Chúa Thánh Linh?” (một giáo dân ở Sydney, không đăng tên).

Đã hỏi, thì nhà Đạo/nhà báo chắc chắn sẽ trả lời trên giấy trắng, với mực đen. Vì, là giấy Tây với lại giấy Úc, nên câu hỏi được chuyển đạt tới đấng bậc vị vọng, rất Sydney. Và, đấng bậc hôm nay đã trả lời, rất “có sách” và mách cũng “có chứng” như lời kinh hôm sớm sau đây:

“Tôi nghĩ, chắc cụ đây không phải là người duy nhất chưa biết nhiều về lòng tôn thờ sùng kính Chúa Thánh Thần, ở xứ này. Tuy nhiên, qua vai trò mà Thánh Thần Chúa tác động lên cuộc sống của ta, đây cũng là việc bổ ích nên làm, để ta tỏ lòng biết ơn tôn thờ Đức Chúa Ngôi Ba.

Về chức năng Chúa Ngôi Ba, câu hỏi ta thường đệ đạt nhiều hơn cả, vẫn là: vai trò của Chúa Thánh Linh trong đời thường, là thế nào? Nếu đếm, ta thấy có khá nhiều vai trò Ngài tác động, mà ta thường gọi là Bẩy Ơn Chúa Thánh Thần. Các ơn Ngài ban, không theo thứ tự quan trọng trước sau, để ta xếp trên dưới, nhưng thông thường vẫn được kể như sau:

1. Ơn thánh hoá. Với vai trò này, Ngài là “Đấng Thánh Hoá” con người. Ba Ngôi Đức Chúa đều cùng thánh hoá ta hết; nhưng, danh xưng “Đấng Thánh Hoá” thường được dành riêng để chỉ định Chúa Thánh Thần, mà thôi. Bởi, Thánh Thần Chúa là Tình Thương giữa Chúa Cha và Chúa Con. Và, sự thánh hoá nhất thiết phải bao gồm sự gia tăng tình thương ta có, với Chúa. Thế nên, ta có thể yêu cầu Ngài gia tăng tình thương nơi ta với Đức Chúa. Để được thế, ta thường hay hát “Cầu xin Chúa Thánh Thần, Người luôn thăm viếng hồn con, thêm sức cho con tình yêu chan chứa. Trau dồi cho đáng Ngôi Thánh Thần.

2. Ơn nhận biết ta là con Chúa. Là con cái, chứ không chỉ là tạo vật hoặc rặt đám nô lệ. Chính thánh Phao-lô đã minh định điều này: “Quả vậy, phàm ai được Thần Khí Thiên Chúa hướng dẫn, đều là con cái Thiên Chúa.” (Rm 8: 14) Biết mình là con Chúa, ta sẽ thêm lòng tin tưởng, cậy trông và thương yêu Cha của chúng ta, là Thiên Chúa.

3. Ơn sốt sắng nguyện cầu. Về việc này, thánh Phao-lô cũng viết cho giáo đoàn Rôma: “Có Thần Khí giúp đỡ ta là những kẻ yếu hèn, vì ta không biết cầu nguyện thế nào cho phải; nhưng chính Thần Khí cầu thay nguyện giúp cho ta.” (Rm 8: 26). Thật là cần, khi Chúa Thánh Linh giúp ta hiểu lời Chúa trong nguyện cầu. Cả vào giờ kinh hay thánh lễ.

4. Ơn hiểu biết “Đức Giê-su là Chúa” Ơn này, thánh Phao-lô đã xác định trong thư gửi giáo đoàn Cô-rin-thô: không ai có thể nói: "Đức Giê-su là Chúa", nếu người ấy không ở trong Thần Khí.” (1 Cr 12: 3). Với ơn này, ta xin Chúa giúp ta được sống trong Chúa. Sống, để diễn bày tình thương, lòng biết ơn cảm nhận mọi vui/buồn trong cuộc đời.

5. Ơn dẫn dắt ta đi vào sự thật. Thánh Gio-an quả quyết “Chúa Thánh Linh là “Thần Khí của Sự Thật” (Ga 14: 17). Ngài nói thế, tức là ta có thể cầu Chúa Thánh Linh giúp ta trong mọi hoạt động của lý trí, như: đọc sách/báo, học hành, viết lách, họp bàn, vv. Ngõ hầu nắm vững sự thật, khi sinh hoạt.

6. Ơn thông hiểu mọi ngôn ngữ như đã xảy đến trong ngày Lễ Ngũ Tuần (Cv 2: 5-11). Bằng vào ơn này, ta xin Chúa Thánh Linh ban cho ta quà tặng về ngôn ngữ, để cảm thông với những người nói ngôn ngữ khác; chí ít, là khi ta giúp họ đến với Chúa.

7. Ơn khôn ngoan. Có ơn này, ta mới có thể thực hiện điều Chúa dạy hãy ra đi mở rộng Nước Trời, ở mọi nơi. Theo nghĩa này, Chúa Thánh Linh giúp ta sống hăng say và hoạt động cho các linh hồn. Có được ơn này, ta sẽ bạo dạn làm chứng cho Chúa. Làm chứng, với mọi người.

Xem thế, đây là giải thích nghe quen quen. Quen, và rất sáng. Nhưng có đủ độ sáng cho người trẻ ngày nay nay không, đó mới là vấn đề. Và, vấn đề khác nữa, là: Thánh Thần Chúa có giúp người còn ở ngoài Đạo, chưa hồi hướng trở về, không?

Câu hỏi được gửi trao cho đám người rất trẻ, trong buổi họp bàn nọ để chuẩn bị cho Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới Sydney 2008, trong đó chủ đề Chúa Thánh Linh được nhấn mạnh và gửi đến những người trẻ hăng say/năng nổ. Chủ đề năm nay nói đến Thánh Linh, rất rõ.

Một bạn trẻ đã phát biểu trong buổi thảo luận, rằng:

“Theo tôi, lâu nay ta dùng biểu tượng chim bồ câu hoà bình là để chỉ về Chúa Thánh Linh, xem ra không mấy thích hợp. Vì, việc ấy không đánh động người trẻ hôm nay, là bao. Chí ít, là các bạn đang sống ở những nước còn nghèo đói, rất khó khăn. Theo chỗ tôi biết, những người này khi nói đến chim bồ câu hay loài chim hiền lành nào khác, đều nghĩ ngay đến các buổi nhậu nhẹt, không xứng hợp.”

Một bạn khác tiếp ý:

“Hình ảnh ngọn lửa bùng cháy, cũng không gây ấn tượng là mấy. Nói đến Chúa Thánh Linh, theo tôi, ta phải nói nhiều đến Tình yêu. Dù tình đó, có là tình phụ tử hay tình mẫu tử, tình yêu đôi lứa, đi chăng nữa.”

Đến lượt một bạn trông khá chững chạc, giơ tay nói:

“Tôi thiển nghĩ, mỗi lần nói đến Chúa Thánh Thần ta nên nghĩ đến Tình Yêu giữa Thiên Chúa Cha và Chúa Con. Chứ, tuyệt nhiên không nên liên tưởng đến tình yêu trang lứa, như thế bất xứng. Muốn hiểu rõ Chúa Thánh Thần là Tình Yêu, ra cũng cần suy tư nhiều ngày, suốt năm tháng mới nhận ra được Tình Yêu ấy…”

Có bạn, thay vì phát biểu, lại hát lên một đoạn trong bài nhạc của nhạc sĩ Y Vân để minh chứng. Trong nhạc bản có những lời lẽ, như sau:

“Anh, yêu tình nở muộn

Chiều, tím màu mến thương

Mắt, biếc sầu lắng đọng

Đèn, thắp mờ bóng đêm.” (Y Vân – Những bước chân âm thầm).

Ý chừng, anh muốn chứng tỏ: Chúa Thánh Thần là Tình Yêu đến chậm, nhưng rất chắc. Sợ rằng, các bạn rồi sẽ đi quá xa, dễ lạc đề, vị chủ trì buổi họp bèn kéo mọi người về với thực tại bằng một câu Sách Thánh trích dẫn làm chủ đề trên trang mạng. Đó là câu được viết trong sách Công vụ Tông đồ, ở đó Chúa có nói:

“anh em sẽ nhận được quyền uy sức mạnh

của Thánh Thần Chúa

khi Người ngự xuống trên anh em.

Bấy giờ anh em sẽ là chứng nhân của Thầy.” (Cv 1: 8)

Và, mọi người cũng kết thúc buổi họp chuẩn bị bằng những câu ca, và tiếng hát. Lần này, tiếng hát mang giòng nhạc chảy xiất và tiết điệu trẻ trung, rất thần học:

“Thánh Thần, khấn xin ngự đến

hồn con, đang mong chờ Ngài.

Suối nguồn, Thánh ân hiện xuống

Này dương gian, xin Ngài đổi mới.

Ngài ơi! Xin Ngài hãy đến!

Chiếu sáng, thế gian u mê, tối tăm.

Ngài ơi! Xin Ngài hãy đến!

Hiển linh, Ngài oi!” (Thành Tâm – Thánh Thần hãy đến).

Có ý kiến cho rằng một trong các đặc sủng của Thánh Linh là những quà tặng Chúa gửi đến với mọi người. Quà tặng bình an, nhiều ân huệ. Ân huệ là sự lặng thinh. Là trạng huống tâm linh, rất trí tuệ. Là phương cách để sống. Sống đời người. Sống với người đời. Ở đời thường. Nơi đó, có phong trào sùng kính Thánh Linh, rất nở rộ.

Qua ý kiến ở trên, hẳn là ta thấy nhận định về Chúa Thánh Linh tuy có khác nhau về phương cách diễn tả, nhưng vẫn giống nhau về chiều sâu cảm nghiệm. Những cảm nghiệm thân thương, đậm đà tình yêu mến. Có yêu mến nhau, mới thấy Thần Khí Chúa đang ở cùng. Ở với ta. Với mọi người.

Ngày nay, có lẽ Thần Khí Chúa liên lạc với mọi người chúng ta, theo phương cách rất “thời thượng”, mà người người thường gọi là điện thư Chúa Thánh Thần. Như thư điện ở bên dưới:

Người nhận: chính bạn, kẻ đang đọc các giòng thư này.

Ngày tháng: Bây giờ và mãi mãi

Người Gửi: Thánh Thần Chúa.

Về việc: Cuộc sống của mình.

Ta là Thiên Chúa Ngôi Ba. Hôm nay Ta lo liệu mọi việc cho bạn hiền.

Điều cần nhớ: Ta không cần ai giúp đỡ để hoàn tất việc làm này.

Nếu cuộc đời, đem đến cho bạn tình trạng không thể giải quyết. Cũng đừng quá cố gắng. Hãy bỏ nó vào hộp thư đề tên ĐĐTLL (Để đó Thánh Linh lo). Mọi việc sẽ được giải quyết thoả đáng, theo hạn kỳ của Ta. Chứ, không theo đòi hỏi của bạn, đâu nhé.

Khi đã bỏ mọi thứ vào hộp thư này rồi, bạn cũng đừng lưu giữ điều gì để rồi quá lo toan mà buồn bã. Trái lại, hãy để tâm đến điều tốt đẹp mà hiện thời bạn sở hữu. Dưới đây là vài ví dụ điển hình:

Nếu lái xe bị kẹt đường, chớ nóng giận/gây gổ mà làm chi. Bởi, trên thế gian, còn quá nhiều người chẳng được vinh hạnh rờ đụng đến xe, nói gì đến chuyện lái.

Nếu gặp bực bội ở nơi làm, hãy nghĩ đến những người thất nghiệp, quá nhiều năm.

Hẳn, bạn có nuối tiếc vì tuần lễ đã qua mau: hãy nghĩ nhiều đến cảnh tình người mẹ già tất bật làm lụng một ngày 12 tiếng, suốt 7 ngày, chỉ lo tần tảo để nuôi đàn con thơ dại.

Xe bạn nằm ụ chờ mãi không thấy dịch vụ lưu động đến sửa chữa? Hãy nghĩ đến người tật nguyền cả hai chân lẫn hai tay. Những người, chỉ mong cất được bước chân đi nốt quãng đường dài ngắn ấy.

Thất vọng vì cuộc tình lỡ dở? Hãy liên tưởng đến người chưa từng được yêu và yêu bất cứ một ai.

Hoặc, vẫn thắc mắc về mục tiêu đời mình? Hãy biết rằng, nhiều người chẳng còn sống được bao năm, để có cơ hội mà thắc mắc, với vấn nạn.

Bạn buồn phiền lo lắng vì chợt bắt gặp trên đầu mình có sợi tóc trắng phau, ư? Hãy nghĩ đến bạn bè/người dưng vừa được chẩn đoán bị nhuốm ung thư cần được hoá trị. Những người, chỉ ước sao còn được ít tóc, mà nhìn ngắm.

Tự thấy mình là nạn nhân của những tị nạnh và ghét ghen, sao? Hãy nhớ rằng: mọi sự sẽ còn tệ hơn thế. Biết đâu, mình cũng chẳng hơn gì những người như thế.

Bị chú: Xin vui lòng chuyển thông điệp này đến với mọi người, dù thân quen hay chưa một lần biết tới. Hãy cứ tự nhủ: đây là thông điệp của chính Ta, Thần Khí Chúa ngự trong lòng, hết mọi người.

Đọc xong thông điệp, lời cuối hôm nay chỉ xin thêm một chữ viết: rõ thật hết ý! Hết ý, là bởi thông điệp Chúa gửi còn đó, vẫn nội tâm. Phải chăng, thông điệp đây chính là “phép lạ” ta nhận biết? Phép lạ hay đặc sủng, vẫn là những gì ta cần chuyển cho nhau. Chuyển, để cùng tin. Tin rất nhiều. Yêu thương, chẳng hề thiếu. Tin – yêu là Thần Khí Chúa, rất hôm nay.

Trần Ngọc Mười Hai

nguyện cầu sao

Thánh Thần Chúa

vẫn cứ ở cùng,

cùng bạn, và cùng tôi.

suốt cuộc đời.